MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1840

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1840

547 từ · ~3 phút đọc

Chương 1840 Giải thích? Cô ấy cũng không biết nên giải thích thế nào, vì cô ấy cũng không ngờ người đàn ông đó sẽ dùng cả mạng sống để cứu cô ấy, lẽ nào anh ta thích mình? Không thể nào. Dù sao cũng chỉ mới quen biết không lâu. Vừa gặp đã yêu? Hình như cũng không thực tế. Tô Tử thầm thở dài, cảm thấy hơi phiền. Tô Mục nhìn Tô Tử, thấp giọng thở dài: “Con bé này, cháu đừng tùy tiện nữa. Mấy năm nay cháu không yêu đương, ông nội cũng không ép cháu nhưng ông là người từng trải nên phải khuyên cháu một câu, nếu gặp được người mình thích thì nhất định phải nắm lấy, đánh mất mới hối hận thì đã muộn rồi”. Tô Tử lắc đầu: “Ông nội, chúng ta vẫn nên nói việc chính đi. Điều tra được thân phận của đối phương chưa?” Nghe thế, ánh mắt Tô Mục lóe lên tia sát khí lạnh băng: “Ngoài nhà họ Lý ra thì còn ai vào đây nữa?” Nhà họ Lý! Sắc mặt Tô Tử cũng trở nên u ám. Ở thành phố Bạch Vân này, nhà họ Lý và nhà họ Tô trước giờ là đối thủ cạnh tranh, cô ấy không ngờ lần này đối phương lại to gan như thế. Làm vậy là không màng quy tắc. Tô Mục trầm giọng nói: “Bắt đầu từ bây giờ, cháu về nhà sống đi”. Tô Tử do dự, sau đó nói: “Cháu sống bên ngoài”. Tô Mục không vui lắm, Tô Tử nói: “Anh ta… anh ta sẽ bảo vệ cháu”. Tô Mục nhíu mày. Tô Tử lại nói: “Ông nội, nơi này giống một cái nhà giam, hơn nữa cháu và người phụ nữ đó…” Nói đến người phụ nữ đó, sắc mặt cô ấy trở nên lạnh lùng. Tô Mục thở dài: “Tùy cháu vậy”. Tô Tử mỉm cười: “Cảm ơn ông”. Tô Mục nói: “Đợi sau khi cậu ta khỏe hơn thì dẫn cậu ta đến gặp ông”. Tô Tử hoi do dự, muốn giải thích nhưng Tô Mục lại nói: “Ông đích thân cảm ơn cậu ta”. Tô Tử bất lực: “Vâng ạ”. Nói xong, cô ấy đi ra ngoài. Sau khi Tô Tử ra ngoài, một ông lão mặc đồ đen bước ra từ trong góc tối. Ông lão nhìn bên ngoài cửa, sau đó nói: “Ông cụ, ông ủng hộ cô chủ thật sao?” Tô Mục không cảm xúc nói: “Nếu thanh niên kia là người bình thường thật, tất nhiên tôi sẽ không ủng hộ, từ xưa đến nay vợ chồng nghèo hèn trăm sự buồn khổ. Nó không hiểu, những người lớn tuổi như chúng ta không thể không hiểu điều đó. Tất nhiên cũng không thể đối xử tệ với người ta, dù sao người ta cũng đã liều mạng cứu, nhà họ Tô nhất định nhớ mãi ơn nghĩa này”. Ông ấy vừa nói vừa nhắm mắt lại: “Còn cuối cùng thế nào vẫn phải trải qua mới biết”. … Diệp Quân ở trong phòng đang nhắm mắt lại, cảm nhận cơn đau nhói ở bụng, hắn thầm quyết định sau khi hồi phục sẽ chăm chỉ rèn sức khỏe và tu kiếm đạo.