MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 1895

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 1895

504 từ · ~3 phút đọc

Chương 1895 Cô ấy đang định gọi cấp cứu thì Diệp Quân đã chậm rãi mở mắt, yếu ớt nói: “Không… Không sao đâu…” Thấy Diệp Quân đã tỉnh, Tô Tử mới thở hắt ra một hơi, vội vàng hỏi: “Anh, anh sao vậy?” Diệp Quân cười khổ: “Bị người ta đánh!” Tô Tử sửng sốt: “Bị đánh?” Diệp Quân gật đầu: “Đúng vậy”. Tô Tử vội hỏi: “Là ai?” Diệp Quân nhăn nhó cười: “Tôi cũng không dám chắc lắm”. Thực ra, cái câu ‘đồ dở hơi’ đó là hắn cố ý nói để thử kiểm tra thân phận đối phương, kết quả, có lẽ hắn đã đoán đúng rồi. Có thể người đó chính là cha! Xem ra lần sau phải chú ý một chút mới được! Tô Tử lộ vẻ tức giận: “Ai mà ra tay nặng như thế? Thật là…” Diệp Quân vội kéo tay cô ấy: “Không, đó là lỗi của tôi…” Bị Diệp Quân kéo tay, mặt Tô Tử tức thì đỏ lên, cô ấy nói nhỏ: “Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé”. Diệp Quân lắc đầu: “Không cần, tôi nghỉ ngơi một chút là ổn thôi”. Tô Tử khẽ gật đầu: “Tôi ở đây với anh”. Diệp Quân nói: “Cũng được”. Hắn chậm rãi nhắm mắt dưỡng thần. Tô Tử cứ duy trì tư thế ngồi ôm Diệp Quân như thế. Bởi trước đó mới bị trấn áp một phen, ngực áo Diệp Quân bị rạch tét, để lộ một vết sẹo. Nhìn vết sẹo kia, Tô Tử ngây người. Đó chính là vết sẹo để lại sau khi Diệp Quân đỡ đạn dùm cô ấy. Tô Tử nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo, giọng run rẩy: “Khi đó hẳn anh đau lắm nhỉ?” Diệp Quân chậm rãi mở mắt, thấy Tô Tử đang nghẹn ngào rơi lệ, hắn mỉm cười: “So với trước đây thì cái đó không là gì đâu”. Tô Tử nhìn Diệp Quân: “Trước đây từng chịu rất nhiều khổ đau sao?” Diệp Quân cười nói: “Thiêu đốt thân thể, thiêu đốt linh hồn, chuyện như cơm bữa”. Tô Tử nghe không hiểu lắm, nhưng cô ấy có thể hình dung, Diệp Quân của quá khứ hẳn đã phải trải qua rất nhiều dày vò khốn khổ. Nghĩ tới đó, cô ấy bất chợt ôm ghì lấy Diệp Quân. Diệp Quân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chân trời, trăng đã sáng lên. Yến Kinh! Diệp Quân lại nhắm mắt, đến Yến Kinh, không biết có thể gặp được cha và cô cô chăng! Vì vừa bị trấn áp, tinh thần hắn đã kiệt quệ, chẳng mấy chốc, Diệp Quân đã chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay Tô Tử. Nhưng vào lúc này, Hiêu Hiêu của Long Tổ đột nhiên xuất hiện ở cửa. Thấy có người tới, sắc mặt Tô Tử tức thì thay đổi: “Cô là ai?” Hiêu Hiêu không để ý đến Tô Tử mà chỉ nhìn về phía Diệp Quân: “Anh ta bị thương!”