MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 2132

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 2132

529 từ · ~3 phút đọc

Chương 2054

Vì hắn biết rất rõ người phụ nữ này có một nửa là thần tính.

Đến cảnh giới của cô ta, cô ta nhìn mọi thứ trên thế giới, kể cả tình cảm đều không giống người bình thường.

Giống cô cô váy trắng, ngoài cha ra thì bà ấy chỉ xem mọi người nhỏ bé như con kiến.

Thần tính.

Rất đáng sợ.

Nếu một người từng giết hàng trăm triệu sinh mạng chỉ bằng một nhát kiếm thì liệu mạng sống bình thường có còn quý giá trong mắt người đó hay không?

Nghĩ đến đây, Diệp Quân thầm thở dài.

Hắn rất ngưỡng mộ cha mình, vì ông ấy có thể giữ lại một phần nhân tính còn sót lại của cô cô váy trắng, tương tự như thế, cô cô váy trắng cũng rất may mắn vì trên đời vẫn còn người có thể giữ lại một chút nhân tính cho bà ấy.

Ngay lúc này Từ Chân bỗng hỏi: “Vậy cậu thích ta à?”

Diệp Quân gật đầu.

Không hề do dự.

Từ Chân chớp mắt: “Tại sao?”

Diệp Quân cúi người hôn lên mái tóc cô ta, sau đó nói: “Ta không biết”.

Từ Chân nhìn Diệp Quân không nói gì.

Diệp Quân cười nói: “Tỷ nghĩ sao về chuyện ta thích tỷ?”

Từ Chân suy nghĩ, sau đó nói: “Nếu ta thích cậu thì chúng ta phải đổi một cái giường lớn mới được”.

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Từ Chân nghiêm túc nói: “Giường quá nhỏ, mấy người Tiểu Nhu không có chỗ ngủ”.

Khuôn mặt Diệp Quân cứng đờ.

Từ Chân nhếch môi: “Cậu có từng nghĩ sẽ ngủ chung với nhau không?”

Diệp Quân lắc đầu cười: “Ta nói thích tỷ, có phải tỷ nghĩ đây là một chuyện rất ngây thơ không?”

Từ Chân mỉm cười không nói gì.

Diệp Quân cười nói: “Không nói chuyện này nữa. Bây giờ có thể nói chúng ta nên đi đâu chưa?”

Từ Chân ngồi dậy, cô ta vươn vai cười nói: “Ta đi nấu mì cho cậu”.

Nói xong, cô ta bước xuống giường đi vào phòng bếp.

Diệp Quân đi theo sau, hắn nhận ra Từ Chân nấu mì rất đơn giản, xé gói mì ra rồi cho vào bát, sau đó đổ nước sôi vào, ba phút sau đã có thể ăn.

Bây giờ hắn đã hiểu tại sao mì này gọi là mì gói úp rồi… đúng thật là úp mì.

Úp mì xong, Từ Chân bưng hai bát mì đến trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Thử xem tay nghề của ta đi”.

Diệp Quân lắc đầu cười, không nói gì bắt đầu ăn.

Mì này vẫn khá ngon, hơi chua, vị rất ổn.

Từ Chân bỗng nhìn phía sau Diệp Quân, có một người phụ nữ đứng đằng sau hắn, người đến là Từ Nhu.

Từ Nhu vẫn còn tu vi nên Diệp Quân không nhìn thấy nàng ta, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của nàng ta.

Từ Nhu nhìn Diệp Quân, sau đó làm mặt quỷ với Từ Chân.

Từ Chân lắc đầu mỉm cười, không nói gì.