MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 2191: “Người đâu!”

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 2191: “Người đâu!”

614 từ · ~4 phút đọc

Mặc dù Vị Lai Tông ở hệ Ngân Hà nhưng thật ra cũng thuộc quyền quản lý của thư viện Quan Huyên.

Sau khi hoàn hồn lại, mọi người vội quỳ xuống, run rẩy không thôi.

Diệp Quân nhìn Ưng Thanh trước mặt, không nói gì.

Mấy người Ưng Thanh cảm nhận được cảm giác áp bức vô hình ập đến, ngực như bị một tảng đá đè nén đến nghẹt thở.

Advertisement

Ưng Thanh quỳ trước mặt Diệp Quân cười khổ.

Hôm đó sau khi bị đưa về hệ Ngân Hà, bà ấy vẫn luôn bế quan tu luyện, chưa từng quan tâm đến chuyện gì của Vị Lai Tông.

Advertisement

Bà ấy không ngờ Diệp Quân lại đến hệ Ngân Hà, càng không ngờ được Vị Lai Tông ở ngôi sao màu xanh này còn đuổi giết hắn.

Bà ấy như sắp suy sụp.

Tông sư Mục ở một bên nhìn Ưng Thanh đang quỳ dưới đất, mặt xám như tro tàn, cả người mềm nhũn ngã xuống đất, ông ta biết ông ta đã mất hết rồi.

Bây giờ ông ta nhớ lại câu nói “Bảo tổ sư Ưng Thanh của ông đến gặp ta…” của Diệp Quân.

Hóa ra không phải người ta đang ra oai mà người ta lợi hại thật.

Diệp Quân nhìn Ưng Thanh, lạnh nhạt nói: “Đứng lên đi”.

Ưng Thanh do dự một lát, sau đó chậm rãi đứng lên.

Diệp Quân nói: “Vị Lai Tông ở hệ Ngân Hà là sao đây?”

Ưng Thanh cung kính nói: “Là một cứ điểm mà Vị Lai Tông thiết lập ở ngôi sao màu xanh, mục đích là để tập hợp vài nhân tài có thiên phú ở ngôi sao màu xanh”.

Diệp Quân lắc đầu: “Ý kiến cũng hay đấy nhưng bà có biết bây giờ bọn hắn đã thành cái dạng gì rồi không? Bây giờ chúng là một tổ chức sát thủ, ai đưa tiền thì chúng giúp người đó giết người, hơn nữa còn ỷ vào cái danh Vị Lai Tông mà chẳng xem ai ra gì”.

Ưng Thanh vội nói: “Là do ta dạy dỗ không nghiêm, mong thiếu chủ trừng phạt”.

Diệp Quân vung tay lên, Vị Lai Tông bên dưới biến thành tro bụi, tông sư Mục đó cũng biến mất.

Diệp Quân nhìn Ưng Thanh: “Nghĩ lại thì bà đã lâu rồi không tiếp quản việc của Vị Lai Tông, chuyện này cũng không thể trách bà nhưng chúng đều gọi bà là tổ sư, lợi dụng danh nghĩa của bà để ra ngoài làm càn, cho nên bà cũng không thoát khỏi tội trong chuyện này, trừng phạt bà…”

Lúc này một người đàn ông trung niên bỗng bước ra, ông ta nhìn Diệp Quân: “Thiếu chủ, chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, thiếu chủ đã tiêu diệt Vị Lai Tông ở ngôi sao màu xanh rồi, tại sao lại khăng khăng muốn đuổi cùng giết tận?”

Diệp Quân nhìn người vừa nói: “Ông là?”

Người đàn ông trung niên bình tĩnh nói: “Tông chủ của Vị Lai Tông. Thiếu chủ, nói một cách nghiêm túc thì Vị Lai Tông bọn ta không thuộc quyền quản lý của thư viện Quan Huyên, thiếu chủ không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ của Vị Lai Tông”.

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ông nói hay lắm... Nếu ông đã không thừa nhận là thế lực của thư viện Quan Huyên, vậy thì ta cũng chỉ có thể xem Vị Lai Tông của ông là kẻ thù. Dù sao Vị Lại Tông cũng hết lần này đến lần khác đuổi giết ta, mà đối phó với kẻ thù…”