MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 2632: Ăn mòn từng chút một.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 2632: Ăn mòn từng chút một.

435 từ · ~3 phút đọc

Hắn không phí lời tình chàng ý thiếp, bởi vì thứ mà Từ Chân cần nhất hiện giờ là giúp đỡ chứ không phải mấy lời tỏ tình.

Hắn chỉ có thể nâng cao sức mạnh của mình mà thôi.

Từ Chân nhìn theo bóng lưng hắn, muốn mở miệng nhưng rồi lại chẳng biết nói gì.

Một hồi lâu sau, cô ta thấp giọng thở dài, xoay người đi.

Advertisement

Đúng lúc này, Ác Đạo lại xuất hiện cách Diệp Quân không xa.

Hắn nhíu mày.

Advertisement

Ác Đạo: “Phế vật”.

Diệp Quân thản nhiên hỏi lại: “Cô muốn đấu võ mồm chứ gì?"

Ác Đạo khinh bỉ: “Ngươi không phải là phế vật thì là thứ gì? Trăm năm? Ngươi cho rằng con ả kia chịu được trăm năm sao?"

Diệp Quân nhíu mày: “Cô có ý gì?"

Ác Đạo nhăn nhở: “Ra là ngươi không biết à? Ha ha ha! Ngươi cho rằng thứ ả đang trấn áp chỉ là vũ trụ kiếp thôi ư? Thứ ấy đến từ vô vàn chúng sinh, trấn áp nó chẳng khác gì đi ngược lại Đạo, mỗi ngày đều bị ác niệm của chúng sinh phản phệ... Cảm giác ấy, khà khà...”

Bị chúng sinh phản phệ?!

Diệp Quân nghe vậy thì biến sắc.

Ác Đạo vung tay lên. Một màn sáng xuất hiện cách đó trăm trượng, chiếu cảnh bản thể của Từ Chân đứng trong một vùng không gian hỗn độn vô danh, nơi có vô số ác niệm đang không ngừng ùa vào cơ thể cô ta.

Ăn mòn từng chút một.

Sức mạnh chúng sinh đang liên tục ăn mòn Từ Chân, khiến cho sự sống của cô ấy biến mất theo từng ngày.

Ác Đạo nở nụ cười lạnh lùng với Diệp Quân: “Ngươi cho rằng ả chỉ đang trấn áp ta thôi sao? Không, ả đang trấn áp ác quả của ngàn vạn chúng sinh này. Trăm năm mà ả nói chỉ là để gạt ngươi mà thôi, chứ ả cùng lắm chỉ chịu được mười năm trước khi bị ác niệm ấy xâm chiếm hoàn toàn”.

Diệp Quân siết chặt hai tay, run rẩy hỏi Từ Chân: “Chân tỷ, cô ta nói thật ư?"

Mười năm!

Mười năm!!

Căn bản không có trăm năm gì cả!

Mà chỉ mười năm thôi, Từ Chân sẽ bị ác niệm xâm chiếm hoàn toàn.

Tỷ ấy đang gạt mình ư?

Bên kia, Từ Chân dừng bước, im lặng một hồi lâu mới đáp: “Là giả”.

Diệp Quân gào lên: “Tỷ còn định gạt ta tiếp ư?"

Từ Chân không nói gì.