MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 2892: Nên trách Tiên Nguyên Tông ư?

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 2892: Nên trách Tiên Nguyên Tông ư?

450 từ · ~3 phút đọc

Nhưng Tiên Nguyên Tông bây giờ đã không còn đường lui, chỉ có thể tiếp tục chém giết.

Bởi vì ông ta cũng sợ bị trả thù.

Sở dĩ ông ta hợp tác với Diệp Quân là vì biết thanh niên kiếm tu này có lai lịch phi thường, bằng không thì sao lại bị toàn thể Vương tộc đuổi giết, vì vậy nếu gây thù chuốc oán với hắn thì vô tình lại có thêm một kẻ địch.

Ông ta không ngu đến thế.

Advertisement

Nếu để lộ địch ý với người này, ông ta không chỉ có thêm một kẻ thù mà còn khiến cho đối phương hợp tác cùng Vương tộc chống lại Tiên Nguyên Tông.

Thế nên ông ta mới quyết định bắt tay với Diệp Quân.

Bên kia, Vương Tông lướt nhìn xung quanh, thấy cường giả Vương tộc đã bị tiêu diệt gần hết.

Advertisement

Nói đúng hơn là tàn sát.

Trừ một số như Đại trưởng lão ra, những cường giả khác của Vương tộc đã bị sát hại toàn bộ, từ hơn hai mươi nghìn nay chỉ còn lại mấy nghìn người.

Mấy nghìn thôi!

Hai mắt Vương Tông long lên sòng sọc đầy dữ tợn.

Vương tộc bị chôn vùi trên tay lão ta rồi ư?!

Nếu họ đang ở Vương tộc thì cho dù không có lệnh bài kia, bọn họ vẫn còn rất nhiều tuyệt chiêu khác, nhưng ở đây lại không có gì.

Đường cùng rồi!

Lão ta không hối hận khi trở thành kẻ thù với Diệp Quân, mà hối hận vì đã đi đến đây với tâm lý khinh địch.

Vương tộc mấy năm nay quen thói tự kiêu, cho rằng ai cũng phải nể mặt mũi mình, vậy nên lão ta mới dám mang người trong tộc đến động thiên Thần Nhất này, nào ngờ Tiên Nguyên Tông lại chẳng nể nang gì...

Nên trách Tiên Nguyên Tông ư?

Không.

Kẻ đáng trách là lão ta khi đã quá tự tin vào bản thân.

Cảm nhận được thân xác và linh hồn mình đang biến mất, Vương Tông hít vào một hơi rồi nói với Đại trưởng lão đang chật vật bên kia: “Ra ngoài rồi, hãy thông báo cho thế nhân biết: truyền thừa của Thần Nhất nằm trong tay Diệp Quân!"

Lão ta nói xong thì ngẩng đầu lên, vung tay ra. Chiếc vòng vàng trên cổ tay lão ta hóa thành tia sáng phóng vút lên cao.

Uỳnh!

Nó xé rách thời không trên cao. Một khắc sau, sức mạnh phong ấn bí ẩn kia lại ập xuống đè lên người Vương Tông, bị lão ta cắn răng gắng gượng chống lại.