MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 2910: “Thứ này là của ta”.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 2910: “Thứ này là của ta”.

450 từ · ~3 phút đọc

Đương nhiên vẫn chưa thể ra tay.

Bởi vì An tỷ đã dặn, không được chủ động cướp đồ của người khác, như vậy là không tốt.

Họ vẫn phải nghe lời An tỷ.

Nhị Nha và Tiểu Bạch nhìn nhau, Nhị Nha liếm hồ lô: “Có đáng không?”

Advertisement

Tiểu Bạch gật đầu ngay, tỏ ý vô cùng đáng giá.

Nhị Nha khẽ gật đầu, sau đó nhìn Đà Quan lão nhân trước mắt, không nói gì.

Phải làm sao mới có thể khiến ông lão này chủ động ra tay đây?

Advertisement

An tỷ từng nói không được cướp đồ của người khác.

Nhưng nếu người ta ra tay trước thì nhất định đừng nhịn, phải chiến đấu hết mình.

Tất nhiên, nếu đối phương không ra tay, họ cũng sẽ không cướp, họ chỉ ra tay với người xấu.

Đà Quan lão nhân nhìn cô bé và Tiểu Bạch trước mặt với vẻ rất phòng bị.

Sau hai bài học lần trước, lần này ông ta đã ẩn mình hơn.

Cô bé hỏi: “Ông lão, sao ông lại chạy tới đây? Có phải bị ai đánh không?”

Đà Quan lão nhân đen mặt, ngươi có biết nói chuyện không đó?

Cô bé nhìn quan tài: “Ông có mệt không? Nếu mệt thì chúng ta kéo giúp ông nhé!”

Đà Quan lão nhân: “???”

Đà Quan lão nhân bắt đầu cảnh giác, mẹ kiếp, mục tiêu của hai người này là quan tài à?

Ông ta trầm giọng bảo: “Tiểu cô nương là?”

Cô gái nhỏ chớp mắt. Cô không nói mà đi tới trước quan tài cùng Tiểu Bạch, quan sát quan tài sau đó nói gì đó với Tiểu Bạch.

Thấy thế, Đà Quan lão nhân biến sắc, ông ta định ra tay nhưng không thể ra tay, vì kiếm khí trong cơ thể, ông ta chỉ chuyển động nhẹ một cái là sẽ chết không có chỗ chôn thân ngay.

Cô bé quan sát một lúc rồi nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch chỉ móng vuốt vào quan tài sau đó mau chóng múa may, hơn nữa càng múa càng phấn khích.

Đà Quan lão nhân nói: “Hai người…”

Cô bé quay lại nhìn ông ta, liếm hồ lô rồi hỏi: “Làm sao?”

Ông lão uyển chuyển nhắc nhở: “Thứ này là của ta”.

Phải nói là ông ta rất bức bối, uất ức.

Nếu không phải trong cơ thể có luồng kiếm khí kia thì ông ta đã tát chết hai đứa trước mặt này rồi.

Nghe Đà Quan lão nhân nói thế, bé gái nghiêm túc bảo: “Ta biết, ông yên tâm, người nhà họ Dương chúng ta không cướp của ai bao giờ”.