MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 3472: “Ngốc”

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 3472: “Ngốc”

514 từ · ~3 phút đọc

Đạo Cổ Thụ lại nói: “Ngoài ra, bọn ta vẫn còn rất nhiều thần vật, uy lực của vài thần vật tương đương với cường giả mười phần thần tính”.

Thần Kỳ nói: “Nền văn minh Thiên Hành có cường giả trên mười phần thần tính không?”

Đạo Cổ Thụ lắc đầu: “Ta không biết”.

Diệp Quân sửng sốt: “Không biết ư? Chẳng phải các cô đã từng đánh nhau với họ sao?”

Advertisement

Đạo Cổ Thụ im lặng một lát, sau đó nói: “Không hề có trận chiến nào cả, chỉ là đơn phương chèn ép, hơn nữa từ đầu đến cuối họ không hề lộ mặt”.

Diệp Quân ngạc nhiên: “Không lộ mặt hả?”

Đạo Cổ Thụ gật đầu: “Ừ”.

Advertisement

Diệp Quân trầm giọng nói: “Vậy các cô bị đánh bại thế nào?”

Đạo Cổ Thụ trầm giọng nói: “Một đốm lửa”.

Diệp Quân híp mắt lại: “Một đốm lửa?”

Đạo Cổ Thụ gật đầu, hình như nhớ lại chuyện quá khứ, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi: “Bọn ta gọi nó là lửa Thiên Hành, khi ngọn lửa đó đến nền văn minh vũ trụ của bọn ta, nền văn minh Quy Nhân của bọn ta cũng sẽ bị hủy diệt cùng với nó. Ngay lúc đó, các cường giả đỉnh cấp của bọn ta cũng chẳng có sức chống trả khi đứng đối diện ngọn lửa đó, đều bị tiêu diệt…”

Diệp Quân lặng thinh một lúc, sau đó nói: “Vũ trụ nguy hiểm thật”.

Đạo Cổ Thụ khẽ gật đầu: “Vào thời khắc cuối cùng, bọn ta mới hiểu nền văn minh Quy Nhân nhỏ bé như thế nào, nhưng đã muộn rồi”.

Nói đến đây cô ấy nhìn Diệp Quân: “Nếu các ngươi đang thám hiểm ở bên ngoài vũ trụ, ta đề nghị các ngươi không nên làm thế vì nếu gặp phải nền văn minh khác mạnh hơn thì đó sẽ là tai họa với các ngươi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu rồi, đến lúc đó ta sẽ bàn lại chuyện này với mẹ ta, để bà ấy sau này cố gắng dẫn theo cha ta khi đi thám hiểm các nền văn minh”.

Đạo Cổ Thụ nói: “Cha ngươi mạnh lắm à?”

Diệp Quân cười nói: “Mạnh hơn ta một chút”.

Đạo Cổ Thụ lắc đầu: “Thế thì toang rồi”.

Diệp Quân: “…”

Thần Kỳ ở một bên cười nói: “Thật ra Diệp công tử cũng không yếu mà”.

Đạo Cổ Thụ nhìn Diệp Quân: “Còn phải xem đấu với ai, ở đây thì dĩ nhiên hắn không hề yếu, nhưng nếu so với nền văn minh Sâm Lâm và các nền văn minh khác, ngươi nói xem hắn có yếu hay không? Dù sao theo ta thấy thì hắn yếu lắm…”

Thần Kỳ cười nói: “Đạo Cổ cô nương, ngươi nói chuyện đều thẳng thắn vậy sao?”

Đạo Cổ Thụ bình tĩnh nói: “Ừ”.

Thần Kỳ lắc đầu khẽ cười: “Ngốc”.

Đạo Cổ Thụ nhíu mày, trực giác cho cô ấy biết hình như đây không có ý khen người khác.