MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 3633: “Huynh đang giận đúng không?"

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 3633: “Huynh đang giận đúng không?"

463 từ · ~3 phút đọc

Rồi ông ta chợt nở nụ cười bao gồm tự giễu, không cam và cả nhẹ nhõm.

Tự giễu vì nhận ra mình vẫn chỉ nằm ở đáy vũ trụ mà thôi.

Không cam vì tu đạo mấy chục nghìn năm mà lại chết trong mơ hồ thế này, ngay cả đối phương là ai cũng không biết.

Nhẹ nhõm vì chết cũng không phải tệ lắm.

Người đàn ông ngoảnh đầu nhìn con sông Bỉ Ngạn một lần cuối. Khi gió thổi qua, ông ta đã hóa thành tro bụi tiêu tan.

Advertisement

Kiếm Hành Đạo lại run lên, hóa thành kiếm quang phóng lên cao rồi biến mất.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Bà lão trên thuyền ngơ ngẩn hỏi Diệp Quân.

Advertisement

Hắn chỉ liếc nhìn bà ta một cái rồi dắt Nhất Niệm đi xa.

Để bà ta lại với vẻ mặt mờ mịt.

Sớm biết vậy đã để cho con bé kia nướng thịt trên thuyền.

Sớm biết vậy đã nhanh chóng rời đi sau khi hai tên này rời thuyền, thay vì buông lời độc địa.

Sớm biết vậy...

Bà ta và con thuyền dưới chân cùng nhau biến mất.

Nơi Diệp Quân và Nhất Niệm dừng lại vốn là thành Bỉ Ngạn.

Nhưng mà giờ nó đã biến mất rồi.

Hắn nhóm một đống lửa, bắt đầu nướng gà cho Nhất Niệm.

Cô bé ngồi đối diện hắn, chăm chú liếm kẹo, mắt không rời khỏi con gà trong tay hắn, nước miếng tuôn như suối.

Hai người không ai lên tiếng, một tập trung nướng gà, một tập trung nhìn.

Đêm ấy trăng sáng rực, sao lung linh, bốn bề tĩnh lặng.

Nhất Niệm chợt hỏi: “Huynh đang giận đúng không?"

Diệp Quân ngẩng lên: “Sao lại nói thế?"

Nhất Niệm chần chừ: “Nếu không vì ta thì mọi chuyện đã không như thế này”.

Diệp Quân cười: “Thì ra ý muội là vậy. Chuyện này không phải lỗi do muội, mà cả ta cũng không ngờ cô cô sẽ ra tay. Ta vốn chỉ muốn mượn kiếm, giúp muội chém chết con mụ thối mồm kia thôi, ai ngờ cô cô lại giết mụ luôn rồi. Tốt thì tốt, mỗi tội giờ chúng ta không còn chỗ lánh thân nữa”.

Hắn nói đến đây thì phá ra cười.

Muốn đến đây để lánh nạn, ai dè nơi này cũng bốc hơi luôn.

Nhất Niệm lẳng lặng nhìn hắn.

Diệp Quân hỏi: “Nhìn ta làm gì?"

Nhất Niệm: “Sao huynh lại tốt với ta vậy?"

Diệp Quân ngẩn ra, cong môi hỏi lại: “Ta tốt với muội lắm sao?"

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân lắc đầu cười: “Mỗi ngày ta chỉ cho muội hai xâu

kẹo với nướng thịt thôi, vậy là tốt sao?"