MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 3687: “Cô gái đó rất có linh tính”.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 3687: “Cô gái đó rất có linh tính”.

505 từ · ~3 phút đọc

Thiếu niên: “…”

Thấy vậy, ba người phía Diệp Quân đều lắc đầu cười.

So với tỷ tỷ, đầu óc đệ đệ này kém hơn khá nhiều!

Nếu không phải ngoại hình hai người giống nhau đến sáu bảy phần, họ cũng nghi ngờ hai người có phải tỷ muội ruột hay không.

Advertisement

Tín Du nâng tay phải lên, một luồng sức mạnh nhẹ nhàng nâng hai tỷ đệ dậy, cô ta lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho Mục Vân Sơ: “Cô cầm lấy lệnh bài này đi, một tháng sau cô kích hoạt nó, nếu có phản hồi thì cô vào trận pháp dịch chuyển, nó sẽ đón hai người tới học điện tối thượng của ta. Nếu không có phản ứng thì cô lấy thứ trong lệnh bài ra, sau đó tránh xa tinh vực vũ trụ này, về nhà tu luyện cho tốt, sau này cũng sẽ có cơ hội”.

Mục Vân Sơ nhận lấy lệnh bài rồi cúi đầu thật sâu trước Tín Du: “Đệ tử sẽ nhớ kỹ”.

Advertisement

Tín Du mỉm cười: “Đi đi!”

Mục Vân Sơ do dự một lúc rồi nhìn Diệp Quân bên cạnh: “Không biết công tử tên là gì? Tiểu nữ không có ý gì khác, chỉ muốn biết tên của ân nhân để ghi nhớ trong lòng thôi”.

Diệp Quân cười đáp: “Diệp Quân!”

“Diệp Quân!”

Mục Vân Sơ thầm ghi nhớ cái tên này, sau đó nhìn thiếu niên bên cạnh, đang định đá, nhưng lần này thiếu niên đã thông minh hơn, không đợi tỷ tỷ đá đã quỳ xuống trước.

Hai tỷ đệ cung kính dập đầu trước Diệp Quân, sau đó Mục Vân Sơ kéo Mục Vân Già rời đi.

Diệp Quân chợt nói: “Khoan đã”.

Mục Vân Sơ quay lại nhìn Diệp Quân, hắn cười khẽ: “Giúp người thì giúp tới cùng, ta sẽ tặng cô thêm một cuộn công pháp nữa”.

Nói rồi hắn chỉ tay, một luồng sáng trắng bay vào giữa hai lông mày của Mục Vân Sơ.

Đó là Vũ Trụ Quan Huyên Pháp! Mục Vân Sơ định quỳ xuống dập đầu tiếp nhưng lại được một luồng sức mạnh dịu nhẹ đỡ lấy.

Diệp Quân cười bảo: “Mau đi đi!”

Mục Vân Sơ cúi đầu thật sâu trước Diệp Quân, lại quan sát dung mạo hắn một lần nữa rồi mới kéo thiếu niên bên cạnh quay người rời đi.

Sau khi hai tỷ đệ biến mất, Tín Du chợt lên tiếng: “Cô gái đó rất có linh tính”.

Diệp Quân gật đầu: “Tâm tư tinh tế, rất có linh tính, là một hạt giống tốt, không biết sau này sẽ đi được bao xa”.

Tín Du cười: “Diệp công tử có tấm lòng yêu quý nhân tài như vậy, vì sao không nhận làm đồ đệ?”

Diệp Quân lắc đầu cười: “Ta không biết dạy học trò”.

Tín Du đang định lên tiếng thì Đại Tông đã nói: “Hai người nhìn kìa”.

Diệp Quân và Tín Du quay đầu