MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 3764: “Phương pháp này tàn nhẫn quá”.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 3764: “Phương pháp này tàn nhẫn quá”.

515 từ · ~3 phút đọc

Chu Phạn tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Không đủ mạnh, nếu tiếp tục có thể sẽ gặp nguy hiểm”.

Diệp Quân: “Thật sự chỉ có Khai Đạo Cảnh mới bước lên được?"

Chu Phạn gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân lại hỏi: “Nó do ai tạo ra?"

Advertisement

Chu Phạn lắc đầu cười: “Chưa có lời giải”.

Diệp Quân im lặng.

Chu Phạn tiếp tục: “Ta còn từng đi đến một dòng sông vô tận có tên Thời Quang, nghe nói là do một vị đại năng tuyệt thế dùng thần thông vô thượng hấp thu thời gian của Đại Đạo, ngưng tụ thành sông...”

Advertisement

Giọng cô ta trở nên phấn khích: “Nó là dòng sông đẹp nhất ta từng được thấy! Tiếc rằng lại không thể nán lại lâu”.

Diệp Quân hỏi: “Vì sao?"

Chu Phạn cười tiếc nuối: “Nơi ấy chứa đựng thời gian của Đại Đạo, một khi ở đó thì thọ mệnh của bản thân sẽ trôi qua cực nhanh... Cứ đứng đó ngắm cảnh là chết chắc”.

Diệp Quân: “...”

Chu Phạn nói: “Vũ trụ vô tận, không thiếu những điều kỳ diệu. Chẳng biết đời này ta có thể nhìn thấy hết những kỳ quan diệu kỳ đó không”.

Diệp Quân chợt đổi chủ đề: “Cô nương là người Hoàng thất?"

Chu Phạn gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân: “Lấy thiên phú và sức mạnh của cô nương thì hẳn là Hoàng trữ*?"

*Hoàng trữ: Người được định là vị vua kế tiếp.

Chu Phạn cười: “Không phải”.

Diệp Quân ngạc nhiên: “Không phải ư?"

Chu Phạn: “Đại Chu có mười mấy nghìn Hoàng tử Hoàng nữ. Quy tắc lập Hoàng trữ của chúng ta cũng rất đơn giản ngắn gọn, mỗi một trăm năm thì đổi một lần. Ai có năng lực, ai có công lao nhiều nhất trong thời gian ấy thì lên ngôi”.

Diệp Quân khó hiểu: “Trăm năm đổi một lần?"

Chu Phạn gật đầu: “Chính xác. Để trở thành Hoàng trữ thì phải trở nên càng xuất sắc, càng mạnh mẽ, phải giúp đỡ càng nhiều người mới có thể tiếp tục giữ ngôi vị ấy. Những người không được thì cũng không nản chí, ngược lại càng cố gắng tiến bộ, chỉ cần giúp đỡ được thật nhiều người thì lần sau họ sẽ được chọn”.

Diệp Quân thì thầm: “Phương pháp này tàn nhẫn quá”.

Chu Phạn nhoẻn cười: “Đúng, nhưng cũng mang lại rất nhiều lợi ích. Vì vậy nên Hoàng trữ, Hoàng tử và Hoàng nữ Đại Chu ít có kẻ ngu ngốc”.

Diệp Quân: “Vậy Đại Chu từng có ai làm phản chưa? Ví dụ như... giết cha chẳng hạn”.

Tiểu Tháp: “...”

Chu Phạn tròn mắt nhìn hắn: “Ngươi hỏi câu này... Chẳng lẽ nó là chuyện thường ở chỗ của các ngươi?"

Diệp Quân cười gượng: “Không có, chỉ hỏi chơi thôi”.

Chu Phạn cười: “Hoàng đế Đại Chu chúng ta cũng năm trăm năm thay đổi một lần, hơn nữa phải đạt đến Khai Đạo Cảnh. Thật ra thì làm Hoàng trữ thoải mái hơn nhiều”.