MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 4107: “Đừng lên trên nữa”.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 4107: “Đừng lên trên nữa”.

486 từ · ~3 phút đọc

Diệp Quân âm thầm thở dài trong lòng.

Người đàn ông lại nói: “Ta sống không được bao lâu nữa”.

Diệp Quân ngạc nhiên nhìn sang.

Chỉ thấy ông ta vươn tay, để lộ những vết nứt đen kỳ lạ với một thứ sức mạnh không rõ đang chuyển động bên trong: “Nhiều năm qua ta vẫn luôn giao thủ với Đại Đạo nên bị nó trừng phạt, thọ mệnh đang không ngừng trôi qua...”

Advertisement

Rồi ông ta nhìn Diệp Quân: “Lúc mới gặp mặt, nếu ta không nương tay thì ngươi đã không đi được bằng chính thực lực của mình rồi”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết. Tiền bối làm vậy là vì kiếm kỹ của ta?"

Người đàn ông: “Phải”.

Advertisement

Rồi ông ta thu bộ hài cốt vào một chiếc nhẫn không gian, đi đến đưa nó cho Diệp Quân.

Hắn không nhận.

Người đàn ông nói: “Ta chưa từng nghĩ đến việc hồi sinh tỷ ấy, chỉ muốn đi tìm xem tỷ ấy hiện đã chuyển thế hay bị Đại Đạo xóa bỏ rồi. Nếu là cái trước, thì muốn nhìn xem tỷ ấy có sống tốt hay không; nếu là cái sau... Hy vọng ngươi có thể giúp ta cầu xin người đứng sau mình, liệu có thể nghịch chuyển pháp tắc Đại Đạo, cho tỷ ấy một cơ hội sống lại...”

Sau một hồi im lặng, Diệp Quân mới nói: “Ta không dám hứa hẹn gì, nhưng nếu ta gặp cô cô thì sẽ xin thử xem”.

Người đàn ông gật đầu: “Cảm ơn”.

Diệp Quân đưa hai tay nhận chiếc nhẫn, hỏi: “Tiền bối xưng hô thế nào?"

Người đàn ông: “A tỷ từng gọi ta là Tiểu Ung, thế nhân gọi là Ung Đế”.

Diệp Quân tò mò hỏi: “Ban nãy lúc đi vào ta nghe có tiếng thét vọng tới...”

Ung Đế: “Là người trong thôn năm đó”.

Diệp Quân gật gù, còn muốn nói nữa thì ông ta lại đưa một chiếc nhẫn khác sang: “Dạo gần đây có khá nhiều người bên ngoài tiến vào, đều bị ta giết. Đây là nhẫn của họ, còn thêm một ít của cải của ta, cho ngươi hết”.

Diệp Quân chần chừ một hồi rồi nói: “Đa tạ”.

Hắn thu nhẫn vào rồi lại hỏi: “Tiền bối định đi ngay sao?"

Người đàn ông lắc đầu: “Ta nán lại thêm một chút”.

Diệp Quân: “Được rồi”.

Rồi xoay người rời đi.

Lại nghe người đàn ông dặn dò phía sau: “Đừng lên trên nữa”.

Diệp Quân thắc mắc: “Vì sao?"

Người đàn ông: “Người nơi đó tâm thuật bất chính, nếu y biết về thần vật ngươi có thì sẽ nổi lòng tham muốn chiếm lấy, khi ấy càng thêm phiền toái”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu”.

Rồi xoay người rời đi.

Lại nghe người đàn ông nói: “Để tên mạnh nhất lại cho ta”.