MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 4930: Cô bé cố ý đúng không?

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 4930: Cô bé cố ý đúng không?

598 từ · ~3 phút đọc

So với Đại Chu, gã càng hy vọng Diệp Quân chết, bởi nếu sự việc ở đây bị vạch trần, sẽ gây bất lợi cho nhà họ Trần.

Quan Huyên Pháp!

Ở nơi này, bọn họ có thể giải quyết mọi việc, nhưng nếu sự việc bị bại lộ, chưa chắc nhà họ Trần sẽ giải quyết được, đừng nói nhà họ Trần, kẻ đứng sau nhà họ Trần cũng chưa chắc giải quyết được.

Không thể làm lớn chuyện!

Nếu làm lớn chuyện này, cho dù có thể giải quyết, cái giá phải trả cũng sẽ vô cùng lớn.

Advertisement

Vì vậy, gã đề nghị điều động cường giả tinh nhuệ nhất của nhà họ Trần đến tiếp viện, để phòng ngừa điều không may.

Cách đó không xa, Diệp Quân đang kéo Táng Cương chạy như điên, nhưng vào lúc này, hắn không có tu vi, căn bản không thể chạy khỏi đám người Chu Lăng kia.

Thấy đám người Chu Lăng đã đuổi đến sau lưng, Diệp Quân thầm nói: “Tháp gia, nếu ngươi không làm gì thì chúng ta sẽ chết ở đây đấy”.

Tiểu Tháp do dự, sau đó nói: “Hay là để cô bé triệt để rơi vào phong ma?”

Advertisement

Diệp Quân lập tức lắc đầu: “Không được”.

Triệt để rơi vào phong ma sẽ hại chết cô bé, bây giờ cô bé không thể chịu được sức mạnh phong ma nếu làm vậy.

Đúng lúc này, một luồng sức mạnh khủng khiếp đột nhiên đánh đến.

Sắc mặt Diệp Quân chợt thay đổi, hắn vội vàng kéo Táng Cương ra sau lưng.

Ầm!

Diệp Quân và Táng Cương bị hất văng ra ngoài, ngã xuống đất, Diệp Quân phun ra một ngụm máu.

Thấy một đám cường giả lao về phía Diệp Quân và Táng Cương, Chu Lăng nói: “Đừng giết hắn, ta phải biết lai lịch của hắn, giết sạch chín tộc của hắn!”

Cường giả Đại Chu vừa xông tới trước mặt Diệp Quân và Táng Cương, chỉ thấy Táng Cương bỗng đứng lên, cô bé bỗng siết chặt hai tay, ánh mắt bỗng hiện lên vô số tia máu, cùng lúc đó tia sáng nhạt xuất hiện quanh người cô bé.

Sức mạnh huyết mạch điên cuồng sôi trào.

Lúc này các cường giả đã chạy đến trước mặt cô bé và Diệp Quân, cô bé bỗng tức giận gào lên, hai tay hung hãn giơ lên.

Vèo!

Đầu của mười mấy cường giả Đại Chu và cường giả thư viện Quan Huyên bỗng đồng loạt bay lên trời, máu bắn ra.

Thấy thế, các cường giả Đại Chu và thư viện còn lại đều biến sắc, lùi về sau không dám bước lên.

Họ nhìn Táng Cương cả người đầy máu, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè.

Lúc này, Diệp Quân cũng nhận thấy Táng Cương có gì đó không đúng, huyết mạch phong ma trong người cô bé đang dâng trào, đôi mắt như biển máu, sự tỉnh táo trong mắt cô bé dần biến mất.

Thấy thế Diệp Quân sầm mặt.

Hắn biết thần trí của cô bé đang dần biến mất, sắp rơi vào trạng thái điên cuồng hoàn toàn, Diệp Quân vội nắm lấy tay cô bé nói: “Táng Cương, bình tĩnh”.

Táng Cương siết chặt cả hai tay, máu trong cơ thể liên tục trào ra, ngay sau đó cô bé bỗng tóm lấy cổ của Diệp Quân.

Diệp Quân hoảng hốt: “Ngươi phải bình tĩnh”.

Táng Cương run giọng nói: “Ta không kiểm soát được bản thân”.

Diệp Quân: “…”