MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp QuânChương 5174: Tội dân Biên Hoang.

Hậu Duệ Kiếm Thần - Nhất Kiếm Phá Thiên - Diệp Quân

Chương 5174: Tội dân Biên Hoang.

456 từ · ~3 phút đọc

Quả nhiên là ông ta muốn đuổi Diệp Quân đi.

Diệp Quân thoáng do dự rồi nói: “Ta ở lại được không?”

Ông lão lập tức nhăn mặt, mẹ kiếp! Ông ta đánh giá sai về độ dày da mặt của tên này rồi.

Ông ta đã nói đến vậy mà hắn vẫn dám thốt ra câu đó.

Da mặt dày đến đâu đây?

Advertisement

Phạn Thiện cười nói: “Được mà, ông nội ta là người tốt. Ban nãy ông còn bảo với ta trông ngươi sáng sủa như vậy thì chắc nhân phẩm cũng được, chúng ta có thể giúp ngươi”.

Ông lão cạn lời luôn.

Diệp Quân nhìn ông ta rồi hành lễ: “Cảm ơn tiền bối”.

Ông lão càng nhăn mặt hơn.

Advertisement

Sao cháu gái ông ta lại đi giúp người ngoài thế này?

Ông lão gõ tẩu thuốc rồi buồn bực đứng dậy bỏ đi.

Phạn Thiện vội nói: “Ông ơi, ông đã ăn cơm đâu”.

Ông lão: “No rồi”.

Ông lão đi tới cửa thì dừng lại, sau đó lườm Phạn Thiện: “Tức đến no luôn”.

Dứt lời, ông ta đi luôn.

Phạn Thiện le lưỡi, sau đó ngồi xuống cạnh Diệp Quân: “Ông nội tốt lắm, chẳng qua thấy ngươi có lai lịch bất minh nên mới đề phòng thôi”.

Diệp Quân: “Cô không sợ ta là người xấu à?”

Phạn Thiện chợt giơ cái gáo trong tay lên rồi nghiêm túc nói: “Ta đã luyện được mấy chiêu với Chu sư phụ, ngươi mà là người xấu thì ta gõ cho ngươi sưng đầu ngay”.

Diệp Quân: “…”

Phạn Thiện cười nói tiếp: “Ta đút cho ngươi ăn nhé!”

Diệp Quân lại thấy ngại ngùng.

Phạn Thiện: “Nào, chỉ là đút ăn thôi mà, ta cho cho ăn suốt có sao đâu”.

Diệp Quân: “???”, sau đó nhờ Phạn Thiện mà hắn đã ăn no.

Phạn Thiện dọn dẹp xong thì chợt nhớ ra chuyện gì đó nên nói với Diệp Quân: “À, nghe nói hôm nay có người ở ngoài sắp đến tiểu trấn. Ngươi muốn đi xem không?”

Diệp Quân: “Bên ngoài có người ư?”

Phạn Thiện gật đầu: “Ừ, chúng ta đi xem đi!”

Nói xong, cô ta bỏ cái giẻ lau xuống rồi kéo góc áo Diệp Quân lôi đi.

Diệp Quân: “…”

Tiểu trấn này không lớn, bên trong toàn là nhà sàn, dân số chỉ khoảng vài nghìn người, thi thoảng mới thấy một điện đường bằng đá thô sơ.

Nhưng Diệp Quân phát hiện người ở trấn này đều không có tu vi. Song, hắn thấy vài người đàn ông có khí tức võ giả, rõ ràng họ chỉ tu luyện thể xác đơn thuần, chứ chưa chạm đến cấp “khí”.