Giờ nghỉ trưa tại khuôn viên Saint Mary luôn là lúc những nhóm quyền lực nhất tụ tập. Giữa hồ nước trung tâm, một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ rực rỡ lao vào với tốc độ cao rồi phanh gấp, tạo nên một vệt cháy đen trên mặt đường nhựa. Bước xuống xe là một chàng trai có vẻ ngoài hào hoa nhưng ánh mắt đầy vẻ ngông cuồng. Đó chính là Lục Tử Khiêm, thiếu gia của tập đoàn vận tải hàng đầu và cũng là vị hôn phu được đính ước từ nhỏ với thiên kim nhà họ Cố.
Tử Khiêm vừa xuất hiện, Cố Nhược Lâm đã lập tức chạy đến, đôi mắt lại bắt đầu phủ một tầng sương mỏng như thể vừa chịu uất ức tột cùng. Cô ta nắm lấy tay anh ta, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức đáng thương rằng anh đừng giận chị ấy, chị Nhược Hy mới từ quê lên nên tính tình có chút thẳng thắn, không cố ý làm khó anh đâu. Lục Tử Khiêm nghe vậy thì chân mày nhíu chặt, anh ta nhìn về phía sảnh chính nơi Thẩm Nhược Hy đang thong thả bước ra, trong lòng dâng lên một sự chán ghét tột độ. Đối với anh ta, vị hôn thê thực sự phải là một tiểu thư khuê các như Nhược Lâm, chứ không phải một kẻ thô kệch mang danh con gái ruột nhưng lại chẳng có chút khí chất nào.
Hệ thống 007 đột ngột phát ra âm thanh báo động màu tím, nó nhắc nhở rằng đối tượng mục tiêu Lục Tử Khiêm có mức độ tự phụ cao, đề nghị ký chủ không nên dùng bạo lực mà hãy dùng sự khinh miệt để đánh sập lòng tự trọng của hắn. Thẩm Nhược Hy nhếch môi, cô đi ngang qua Tử Khiêm như thể anh ta chỉ là một cột mốc ven đường. Sự phớt lờ này lập tức châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ trong lòng gã thiếu gia kiêu ngạo. Anh ta bước tới chặn đường cô, giọng nói khàn khàn đầy vẻ nhục mạ rằng đứng lại, cô tưởng mình giải được một bài toán thì có thể làm loạn ở đây sao, loại người như cô dù có khoác lên mình bộ đồng phục đắt tiền thì mùi bùn đất vẫn không giấu được đâu.
Lục Tử Khiêm lấy ra một chiếc chi phiếu, ký tên soèn soẹt rồi ném về phía Nhược Hy như đang ban phát bố thí. Anh ta tuyên bố rằng đây là mười triệu tệ, cầm lấy và biến khỏi mắt anh ta, đừng bao giờ nhắc đến hôn ước giữa hai nhà nữa vì anh ta thấy ghê tởm khi tên mình đứng cạnh tên cô. Tấm chi phiếu bay lơ lửng rồi rơi xuống chân Nhược Hy. Đám đông xung quanh bắt đầu cười cợt, chờ xem cô gái tội nghiệp này sẽ cúi xuống nhặt tiền hay sẽ khóc lóc cầu xin.
Thẩm Nhược Hy nhìn tấm chi phiếu dưới chân, rồi từ từ ngước lên nhìn Tử Khiêm bằng ánh mắt chứa đựng sự thương hại sâu sắc. Cô không hề tức giận mà ngược lại, tiếng cười khẽ của cô khiến tất cả đều cảm thấy lạnh sống lưng. Cô tiến lên một bước, đối diện với gương mặt đang vênh lên của anh ta rồi cất giọng lạnh lùng rằng Lục thiếu gia có vẻ đánh giá quá cao giá trị của mình rồi, mười triệu tệ này thậm chí không đủ để tôi mua một phần dữ liệu rác mà tập đoàn Lục thị vừa làm mất vào sáng nay.
Lục Tử Khiêm sững người, nụ cười trên môi anh ta đông cứng lại. Nhược Hy tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng khi nói rằng thay vì dùng tiền để giải quyết hôn ước vốn dĩ tôi cũng chẳng thèm khát gì, thì anh nên dùng nó để thuê luật sư đi, vì trong vòng 24 giờ tới, dự án vận tải biển của cha anh sẽ bị thanh tra toàn diện do nghi vấn trốn thuế. Nói xong, cô giơ chân đạp thẳng lên tấm chi phiếu, dùng đế giày cao gót di nát nó trên mặt đường nhựa.
Sự điềm tĩnh và thông tin đáng sợ mà cô vừa thốt ra khiến Lục Tử Khiêm run rẩy không thôi. Anh ta chưa kịp phản ứng thì điện thoại trong túi đã đổ chuông liên hồi, gương mặt anh ta dần chuyển từ đỏ sang tái mét khi nghe đầu dây bên kia thông báo. Nhược Hy xoay người bước đi, bỏ lại một vị hôn phu đang chết lặng giữa những ánh mắt kinh ngàng của đám học sinh. Hệ thống 007 liên tục nhảy điểm vả mặt, nó reo hò rằng ký chủ thực sự là bậc thầy tâm lý, vả mặt mà không cần chạm tay. Thẩm Nhược Hy chỉ im lặng, cô biết đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày sụp đổ của những kẻ đã từng hắt hủi nguyên chủ.