Chiếc Ferrari F8 đỏ rực lao vút đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngỡ ngàng và sự hỗn loạn tại sảnh khách sạn Continental. Bên trong khoang lái chật hẹp, bầu không khí đặc quánh sự ám muội. Tiếng động cơ gầm rú nhịp nhàng như nhịp tim đang đập dồn dập của hai người. Lục Dao ngồi ở ghế phụ, đôi tay đan chặt vào nhau, khuôn mặt vẫn chưa hết bàng hoàng nhưng sâu trong ánh mắt lại lấp lánh một sự mong chờ chưa từng có.
Diệp Phong lái xe bằng một tay, tay còn lại thản nhiên đặt lên đùi Lục Dao. Lớp vải lụa của bộ váy dạ hội không thể ngăn cản hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền vào làn da mịn màng của cô. Lục Dao khẽ run rẩy, cô không hề đẩy ra, trái lại còn vô thức xích lại gần anh hơn.
"Chúng ta đi đâu?" Cô thì thầm, giọng nói khàn khàn vì dư âm của nụ hôn vừa rồi.
"Đến nơi chỉ có hai ta." Diệp Phong đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước đầy quyết đoán.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa cao ốc chọc trời ngay trung tâm thành phố. Đây là căn Penthouse mà hệ thống vừa bàn giao cho Diệp Phong như một phần của phần thưởng tuần đầu tiên. Khi cánh cửa thang máy riêng mở ra, Lục Dao không khỏi choáng ngợp trước sự xa hoa và tinh tế của căn hộ. Nhưng điều khiến cô chú ý nhất không phải là nội thất đắt tiền, mà là bóng lưng vững chãi của người đàn ông đang đứng trước mặt.
Diệp Phong quay người lại, dưới ánh sáng lờ mờ của đèn phòng khách, anh trông như một vị thần của bóng đêm. Anh tiến lại gần, từng bước chân như nện thẳng vào trái tim đang loạn nhịp của Lục Dao. Không một lời thừa thãi, anh vòng tay qua eo, kéo mạnh cô vào lòng.
Lục Dao thốt lên một tiếng khẽ, cả cơ thể mềm mại của cô dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của Diệp Phong. Anh cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò mà mang tính chiếm hữu tuyệt đối. Đôi môi anh càn quét qua cánh môi mềm của cô, tham lam hút lấy mật ngọt, khiến hơi thở của Lục Dao trở nên hỗn loạn.
Bàn tay Diệp Phong điêu luyện trượt dọc theo đường cong chữ S hoàn mỹ, từ tấm lưng trần mịn màng xuống đến vòng eo thon gọn. Mỗi nơi anh đi qua như nhóm lên một ngọn lửa bùng cháy trên da thịt cô. Lục Dao cảm thấy cả cơ thể mình như tan chảy, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, chủ động đáp lại bằng tất cả sự khao khát bị kìm nén bấy lâu.
Trong bóng tối mập mờ, Diệp Phong bế thốc cô lên, hướng về phía phòng ngủ rộng lớn với tầm nhìn bao trọn cả thành phố rực rỡ ánh đèn. Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống lớp nệm lông vũ êm ái. Dưới ánh trăng xuyên qua lớp kính sát đất, nhan sắc của Lục Dao trở nên huyền ảo và quyến rũ đến tột cùng. Mái tóc hồng khói xõa tung trên gối trắng, đôi mắt phủ sương mờ màng nhìn anh đầy mời gọi.
Diệp Phong chậm rãi cởi bỏ lớp áo vest, để lộ cơ thể với những khối cơ bắp cuồn cuộn, săn chắc – thành quả của sự cải tạo thuộc tính từ hệ thống. Sự nam tính mãnh liệt tỏa ra từ anh khiến Lục Dao không khỏi đỏ mặt, trái tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khi hai cơ thể quấn quýt lấy nhau dưới lớp chăn mỏng, Diệp Phong bắt đầu khám phá từng tấc da thịt thơm tho của cô. Những cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực khiến Lục Dao không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Sự nhạy cảm của cô bị đẩy lên mức cao nhất nhờ kỹ năng mà hệ thống vừa ban tặng cho Diệp Phong. Anh biết rõ đâu là nơi khiến cô run rẩy, đâu là điểm khiến cô hoàn toàn buông bỏ sự phòng bị.
Đêm nay, không có "Băng Sơn Nữ Vương" cao cao tại thượng, chỉ có một người phụ nữ đang chìm đắm trong biển tình ái. Những cử động của Diệp Phong vừa mạnh mẽ vừa nhịp nhàng, như một nhạc trưởng tài ba đang điều khiển một bản giao hưởng đầy đam mê. Lục Dao cảm nhận được sức mạnh bùng nổ ẩn chứa trong từng nhịp chạm, một sự thỏa mãn về thể xác lẫn tâm hồn mà cô chưa từng dám mơ tới.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở quyện vào nhau, không gian trong phòng nóng rực như một lò lửa. Diệp Phong nhìn sâu vào mắt Lục Dao, thì thầm những lời lẽ đầy ma mị khiến cô hoàn toàn lệ thuộc vào anh.
【 Đinh! Độ hảo cảm của Lục Dao tăng lên 55/100. 】 【 Kỹ năng giường chiếu của ký chủ đang phát huy tác dụng tối đa. Mục tiêu đã rơi vào trạng thái 'Hoàn toàn chinh phục'. 】
Khi cơn sóng tình đi đến đỉnh điểm, Lục Dao ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của Diệp Phong, móng tay khẽ ấn sâu vào da thịt anh như muốn khảm nảy chính mình vào cơ thể người đàn ông này. Một cảm giác vỡ òa lan tỏa khắp toàn thân, khiến cô chỉ còn biết nấc lên trong hạnh phúc.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu vào phòng. Lục Dao tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Diệp Phong. Cô nhìn gương mặt đang ngủ say của anh, một cảm giác ngọt ngào và an tâm lạ thường trào dâng. Cô biết, mình đã không còn đường lùi nữa rồi.