Trong căn phòng khám tĩnh lặng, tiếng khóc của Tô Hạ nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vùi mặt vào lồng ngực vững chãi của Diệp Phong, hít hà mùi gỗ đàn hương thanh khiết tỏa ra từ lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu của anh. Cảm giác ấm áp này là thứ mà cô đã khao khát từ lâu giữa giới giải trí đầy rẫy những sự giả dối và toan tính.
Diệp Phong khẽ nâng cằm Tô Hạ lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên đôi mi dài của cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nhìn thấy sự rung động trong con ngươi của nàng đại minh tinh.
"Tô tiểu thư, phương pháp của tôi có chút đặc biệt. Em có sẵn sàng tin tưởng tôi không?"
Tô Hạ nhìn vào đôi mắt thâm trầm như xoáy sâu vào linh hồn mình của Diệp Phong, cô khẽ gật đầu như bị thôi miên: "Tôi sẵn sàng... miễn là có thể thoát khỏi bóng tối này."
Diệp Phong dẫn cô đến một chiếc giường trị liệu êm ái phía sau tấm rèm lụa. Anh yêu cầu cô nằm xuống và bắt đầu sử dụng kỹ năng "Thấu Thị Tâm Linh" kết hợp với giọng nói trầm thấp đầy ma lực.
"Hãy thả lỏng cơ thể... Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay tôi."
Diệp Phong bắt đầu massage nhẹ nhàng vào các huyệt đạo trên thái dương và vùng cổ của cô. Kỹ năng của hệ thống khiến đôi bàn tay anh như mang theo dòng điện sinh học, đi đến đâu, những căng thẳng và u uất trong cơ thể Tô Hạ tan biến đến đó. Dưới tác động của sự tiếp xúc da thịt và mùi hương nam tính quyến rũ, Tô Hạ cảm thấy cả cơ thể mình trở nên nhạy cảm lạ thường.
Cô khẽ phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng, đôi tay vô thức nắm lấy vạt áo của Diệp Phong. Trong cơn mê man của sự trị liệu, hình bóng của người bác sĩ này bỗng chốc trở nên vĩ đại và đầy quyền lực, chiếm trọn tâm trí cô.
【 Đinh! Độ hảo cảm của Tô Hạ tăng lên: 30/100 (Sự lệ thuộc sâu sắc). 】
Đúng lúc bầu không khí trong phòng đang trở nên nóng bỏng và đầy ám muội, tiếng chuông gió ở cửa phòng khám bỗng vang lên giòn giã. Một bóng người đầy khí chất, gót giày cao gót nện xuống sàn đá tạo ra những âm thanh đầy uy lực bước vào.
"Bác sĩ Diệp có ở đây không?"
Giọng nói lạnh lùng và quen thuộc khiến Diệp Phong khẽ nhướng mày. Anh chỉnh lại vạt áo, kéo rèm che cho Tô Hạ đang ngủ thiếp đi vì thư giãn rồi bước ra ngoài. Người đứng đó không ai khác chính là Lục Dao.
Hôm nay cô mặc một bộ váy vest màu đỏ rực rỡ, ôm sát lấy đường cong cơ thể, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp băng sương. Lục Dao nhìn Diệp Phong, đôi mắt nheo lại đầy vẻ dò xét. Kể từ sáng nay thức dậy không thấy anh, cô đã cảm thấy bồn chồn không yên. Dựa vào quan hệ của tập đoàn, cô dễ dàng tìm thấy địa chỉ phòng khám này.
"Diệp Phong, anh đổi nghề nhanh thật đấy. Shipper biến thành Bác sĩ tâm lý?" Lục Dao khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua căn phòng và dừng lại ở tấm rèm đang khép chặt. "Và dường như... anh đang bận rộn với một bệnh nhân rất đặc biệt?"
Diệp Phong mỉm cười, anh tiến lại gần Lục Dao, trực tiếp vòng tay qua eo cô và kéo sát vào lòng mình. Sự bá đạo này khiến Lục Dao giật mình, sự kiêu ngạo của cô bỗng chốc bị dập tắt.
"Lục tổng là đang ghen sao?" Diệp Phong cúi xuống, hơi thở phả vào vành tai cô.
"Tôi... tôi chỉ là tò mò!" Lục Dao đỏ mặt, định đẩy anh ra nhưng bàn tay Diệp Phong lại càng siết chặt hơn.
【 Đinh! Phát hiện sự va chạm giữa hai nữ chính cấp SSS. 】 【 Chỉ số ghen tuông của Lục Dao: 80%. Đề nghị ký chủ dùng hành động để trấn an. 】
Diệp Phong không nói lời nào, anh trực tiếp chặn đôi môi đang định cự tuyệt của Lục Dao bằng một nụ hôn nồng cháy. Giữa căn phòng khám tĩnh lặng, nụ hôn của hai người mang theo sự chiếm hữu và khao khát mãnh liệt. Lục Dao bị nụ hôn của anh làm cho choáng váng, đôi tay từ kháng cự chuyển sang ôm chặt lấy cổ anh, chủ động đáp lại.
Ở phía sau tấm rèm, Tô Hạ bừng tỉnh bởi tiếng động lạ. Cô khẽ hé mắt nhìn qua khe hở của tấm rèm, chứng kiến cảnh tượng người bác sĩ mà mình vừa trao trọn niềm tin đang cuồng nhiệt hôn một người phụ nữ xinh đẹp khác. Một cảm giác nhói đau và đố kỵ bùng lên trong lòng nàng đại minh tinh.
【 Đinh! Độ hảo cảm của Tô Hạ có sự biến biến động kỳ lạ. Kích hoạt hiệu ứng 'Cạnh tranh Harem'. 】
Diệp Phong buông Lục Dao ra, nhìn cô gái đang thở dốc trong lòng mình rồi liếc nhìn về phía tấm rèm, nơi anh biết có một đôi mắt đang quan sát. Khóe môi anh hơi cong lên đầy ẩn ý. Trò chơi ở tuần thứ hai này, dường như còn thú vị hơn anh tưởng.