CHƯƠNG 10: KHI LOGIC BẮT ĐẦU LUNG LAY VÌ MỘT NỤ CƯỜI KHÔNG NẰM TRONG DỰ TÍNH
Đêm muộn. Hoàng Minh ngồi trước ba màn hình máy tính trong căn hộ tối giản, nhưng thay vì các dòng lệnh nhị phân quen thuộc, màn hình điện thoại của anh đang thực hiện một cuộc tấn công tàn khốc vào lòng tự trọng của một lập trình viên cao cấp.
Ting! "Em có biết tại sao bàn phím của anh thiếu mất phím End không? Vì tình yêu của anh dành cho em không bao giờ có kết thúc."
Minh ôm mặt rên rỉ. Thuật toán "Perfect Match" đang thực hiện hình phạt của nó với một kho dữ liệu sến súa được thu thập từ những tiểu thuyết ngôn tình mạng đời đầu. Cứ mỗi 15 phút, điện thoại của Di lại nhận được một câu "thả thính" từ ID của anh.
"Chết tiệt, mình đã quên không giới hạn thư viện mẫu cho hàm gửi tin nhắn tự động," Minh lầm bầm, ngón tay gõ phím cạch cạch để cố truy cập vào cổng Admin.
Đúng lúc đó, một cuộc gọi video ập đến. Là Khả Di.
Minh hắng giọng, chỉnh lại kính và nhấn nhận cuộc gọi. Trên màn hình, Di đang nằm sấp trên giường, tóc xõa tung trên gối, gương mặt mộc không trang điểm lộ rõ những nốt tàn nhang nhỏ xíu quanh mũi. Cô đang cười đến mức chảy cả nước mắt.
"Này, 'Cỗ máy'! Câu vừa rồi đỉnh thật đấy. 'Anh không phải là thợ sửa ống nước nhưng anh có thể thông nòng trái tim em'? Anh lấy đâu ra cái thư viện kinh khủng thế hả?"
"Đó là lỗi tràn dữ liệu (Data Overflow)," Minh đáp, mặt không cảm xúc nhưng tai đã đỏ ửng. "Tôi đang cố ngăn chặn nó. Cô hãy tắt thông báo đi."
"Không tắt!" Di lắc đầu, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn ngủ màu vàng ấm. "Để thế này vui mà. Nó làm tôi nhớ ra rằng đằng sau cái vẻ mặt 'thanh niên nghiêm túc' của anh là một đống code đang bị loạn nhịp."
Minh khựng lại. Anh định đưa ra một phân tích logic về việc sóng não của cô đang ở trạng thái hưng phấn không cần thiết, nhưng lời nói bỗng kẹt lại ở cổ họng. Qua màn hình điện thoại, anh thấy bé Bug đang cuộn tròn bên cạnh Di, và cô vừa cười vừa đưa tay gãi cằm con mèo. Nụ cười của cô lúc đó... không có sự chế nhạo, không có sự lầy lội thường thấy. Nó mềm mại và tự nhiên như một hằng số toán học hoàn hảo mà anh chưa bao giờ tìm ra công thức.
Lần đầu tiên trong đời, bộ não vốn chỉ chứa các thuật toán sắp xếp của Minh bỗng bị "treo". Anh nhận ra nụ cười này không nằm trong bất cứ bộ dữ liệu mẫu nào của anh. Nó là một biến số không thể dự đoán, một loại "nhiễu" nhưng lại khiến hệ thống của anh cảm thấy dễ chịu một cách phi lý.
"Minh? Anh bị lag à?" Di vẫy vẫy tay trước camera.
"Tôi... tôi đang kiểm tra lại kết nối mạng," Minh nói dối, ánh mắt lướt nhanh qua những bức vẽ dán đầy trên tường phía sau cô. "Bức tranh bên trái vai cô... màu sắc có vẻ không tuân theo quy tắc bánh xe màu sắc."
"À, cái đó tôi vẽ lúc đang buồn ngủ đấy. Chẳng theo quy tắc nào cả, chỉ là thấy thích thì vẽ thôi." Di nhìn anh, nheo mắt đầy tò mò. "Này, anh đã bao giờ làm cái gì đó chỉ vì 'thấy thích' mà không cần lý do chưa?"
Minh im lặng 3 giây. "Không. Mọi hành động đều phải có mục tiêu và tối ưu hóa kết quả."
"Chán thật sự," Di bĩu môi, nhưng rồi cô lại cười, một nụ cười rạng rỡ khiến Minh cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu nhảy số loạn xạ trên đồng hồ thông minh. "Vậy để tôi dạy anh nhé. Bây giờ, thay vì sửa cái app chết tiệt đó, anh hãy thử... đi ngủ mà không cần đặt báo thức xem?"
"Đó là sự sụp đổ của kỷ luật cá nhân," Minh phản bác, nhưng giọng anh đã nhẹ đi nhiều.
"Đó là sự tự do của con người, ngài Robot ạ. Chúc ngủ ngon, và nhớ chờ tin nhắn thả thính tiếp theo của chính mình nhé!"
Màn hình tối đen. Cuộc gọi kết thúc.
Minh ngồi im trong bóng tối. Hệ thống làm mát của máy tính vẫn kêu o o, nhưng trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh nụ cười của cô họa sĩ bừa bộn kia. Anh đưa tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập nhanh hơn bình thường 15%. Theo y học, đây có thể là dấu hiệu của việc tiêu thụ quá nhiều caffeine, nhưng Minh biết rõ tối nay anh chỉ uống trà hoa cúc.
Log hệ thống của app Perfect Match bỗng tự động nhảy thêm một dòng chữ nhỏ màu xanh trên màn hình: "Phát hiện thay đổi trong cấu trúc logic của người dùng Hoàng Minh. Hệ thống ghi nhận: Logic đang lung lay trước một nụ cười 0% tương thích."
Minh thở dài, tháo kính ra và tựa lưng vào ghế. Có lẽ, phần 1 của "Lỗi hệ thống" sắp kết thúc, và anh đang bước vào một vùng dữ liệu mà không một ngôn ngữ lập trình nào có thể giải thích nổi.