Sau khi xác định được danh tính của Bạch Xà là sư huynh của Lục Cẩn, Tạ Duật ngay lập tức huy động đội ngũ pháp lý để chuẩn bị lệnh bắt giữ. Tuy nhiên, Bạch Xà (tên thật là Mặc Kỳ) đã biến mất khỏi phòng thí nghiệm giả mạo, chỉ để lại những bằng chứng vật lý.
Tạ Duật và Lục Cẩn biết rằng, Mặc Kỳ sẽ không chịu bỏ cuộc khi bức “Tứ Quý Dẫn Hương” vẫn còn là một bằng chứng sống về nghệ thuật chân chính.
Họ tổ chức một cuộc họp bí mật với cảnh sát kinh tế. Tạ Duật đưa ra một giả định: Mặc Kỳ sẽ tìm cách tiếp cận các nguyên liệu thô hoặc công cụ phục chế quý hiếm còn sót lại của mình, có thể là một kho hàng bí mật đã được mã hóa.
Lục Cẩn đã sử dụng kiến thức chuyên môn của mình để dự đoán vị trí. “Mặc Kỳ luôn bị ám ảnh bởi sắc tố màu vàng đồng (Orpiment) – một loại Arsenic Sulfide khác, độc tính cao nhưng tạo ra màu sắc rực rỡ hiếm có. Hắn đã từng nghiên cứu cách trung hòa độc tính của nó để sử dụng trong tranh tường. Hắn chắc chắn có một kho lưu trữ nguyên liệu này.”
Dựa trên dữ liệu tài chính và địa lý phức tạp mà Tạ Duật phân tích, họ khoanh vùng được một nhà kho cũ ở ngoại ô, từng là cơ sở nghiên cứu hóa học đã bị bỏ hoang.
Họ quyết định đặt một cái bẫy. Tạ Duật đích thân dẫn Lục Cẩn đến khu vực đó. Anh muốn Lục Cẩn đối mặt với Mặc Kỳ, không phải một mình, mà có anh ở bên cạnh để bảo vệ và làm chứng cho sự trong sạch của anh.
Tại nhà kho, không gian im ắng và lạnh lẽo. Lục Cẩn bước vào, cảm nhận được hơi thở của quá khứ. Anh nhìn thấy Mặc Kỳ đang lúi húi tìm kiếm trong một chiếc hộp thép được mã hóa.
Mặc Kỳ quay lại, ánh mắt hắn vừa chứa đựng sự hận thù, vừa có sự tiếc nuối.
“Lục Cẩn, em đã chọn đứng về phía kẻ có tiền và quyền lực sao?” Mặc Kỳ chất vấn.
“Sư huynh,” Lục Cẩn đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy đau đớn. “Em đã chọn đứng về phía chân lý và đạo đức. Anh đã bán đi tri thức và lòng tin của mình. Tại sao?”
Mặc Kỳ cười nhạt, một nụ cười cay đắng. Hắn giải thích động cơ sâu xa của mình. Hắn tin rằng, tri thức khoa học nên được thương mại hóa triệt để. Hắn đã từng bị giới bảo tồn truyền thống bác bỏ vì quá tập trung vào các công nghệ vật lý và hóa học hiện đại.
“Tất cả chúng ta đều là những kẻ bị bỏ lại, Lục Cẩn,” Mặc Kỳ gào lên. “Em dùng lazurite cho bức bích họa, nhưng anh có thể tổng hợp sắc tố xanh lam còn tinh khiết hơn trong phòng thí nghiệm. Tại sao chúng ta không dùng tri thức này để làm giàu? Nghệ thuật chỉ có giá trị khi nó mang lại quyền lực và tiền bạc!”
Tạ Duật bước ra, đứng chắn trước Lục Cẩn. “Anh sai rồi, Mặc Kỳ. Nghệ thuật có giá trị khi nó mang lại cảm xúc và sự vĩnh cửu. Tôi sẵn sàng từ bỏ hàng tỷ đô la để bảo vệ vẻ đẹp đó. Anh chỉ là một kẻ phản bội tri thức.”
Cuộc đối đầu không chỉ là pháp lý, mà là một cuộc chiến triết học về giá trị của nghệ thuật và đạo đức khoa học.