MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa đăng gởi tâm thưChương 12

Hoa đăng gởi tâm thư

Chương 12

465 từ · ~3 phút đọc

Qua lời kể của Diệp Lan, ta mới biết cô nương kia là người của tiêu cục nào.

 

Hồi đó Diệp Khuynh điều tra vụ án đã cứu muội muội nàng ta nên muội muội nàng ta đem lòng yêu hắn sâu đậm. Nghe nói cha của họ đến cầu hôn, Diệp Khuynh đã từ chối.

 

Muội muội nàng ta ta đau lòng tuyệt vọng, không muốn ăn không muốn uống nên nàng ta mới nghĩ ra cách này.

 

Không lâu sau, cô nương kia viết thư xin lỗi thay tỷ tỷ, còn nói không còn mặt mũi gặp lại, sẽ đến nhà ngoại ở Giang Nam.

 

Diệp Lan nói, đây là cô nương thứ ba mươi hai vì ca ca y mà đau lòng bỏ đi.

Ồ, Diệp Khuynh đúng là hồng nhan họa thủy!

 

Nhưng Diệp Khuynh lại trở nên kỳ lạ.

 

Hắn nhìn ta như nhìn quái vật, như nhìn mãnh thú, vừa thấy ta là có ý định trốn tránh.

 

Thật là lạ.

 

Ta là người có tính kỳ quái, hắn càng trốn tránh, ta càng thích lượn lờ trước mặt hắn.



 

Mẹ ta nói ta đáng ghét.

 

Cha ta mắng ta mặt dày.





 

Triệu Ngọc vốn không ưa ta nhưng cũng bị ta làm cho ngoan ngoãn.

 

Vì vậy, ta thường xuyên chặn Diệp Khuynh trên đường về phủ, nhe răng cười cợt.

 

"Diệp đại nhân, có muốn uống trà không?"

 

"Diệp đại nhân, hoa mẫu đơn rực rỡ, tặng ngài nhé!"

 

"Con ếch này mày thanh mắt tú, tặng ngài làm bạn nhé?"

 



"Diệp đại nhân, ngài xem, con chim này biết nói! Tặng ngài giải buồn nhé!"

 

Con chim vỗ cánh, giọng nói chói tai: "Người đẹp! Người đẹp! Người đẹp ơi!"

 



Lúc đầu hắn tưởng là tình cờ, còn muốn giả vờ không thấy, muốn trốn tránh, ta cố tình chặn hắn mấy lần, hắn liền sắc mặt không vui, u ám lạnh lùng nhìn ta.

 

Sau đó, bị chọc tức đến đỏ mắt, hắn gào lên với ta: "Chu Tuyết Sinh! Ngươi có thể cút xa một chút không!"

 

"Ngươi đừng làm phiền ta! Ban ngày làm phiền, ban đêm cũng làm phiền!"

 

Hoặc: "Ngươi trêu chọc ta làm gì, ngươi cứ trêu chọc ta làm gì!"

 

Mắt hắn chứa đầy sự giãy giụa, vẻ mặt đau khổ giằng xé, dường như đã không chịu nổi nữa.

 

Ta thấy người này rất kỳ lạ.

 

Trước kia diễm lệ như hoa mẫu đơn, rực rỡ như ánh nắng, mà giờ đây cả người như bị mây đen bao phủ, trong đó như chứa sấm chớp, giống như kiếp nạn của yêu quái trong truyền thuyết trước khi hóa thành hình người.

 

Chẳng lẽ, người này tiến hóa ngược, muốn biến thành yêu quái sao?

 

Thật là thú vị!