MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoa đăng gởi tâm thưChương 14

Hoa đăng gởi tâm thư

Chương 14

421 từ · ~3 phút đọc

Không biết từ đâu mà có tin đồn ta có sở thích long dương. (nam x nam)

 

Nguyên nhân là do thấy ta đến kỹ viện, ta ngày ngày giao du với nam tử, còn trước mặt Hoàng thượng nói thích Diệp Khuynh.

 

Ta thấy thích thú lắm.

 

Ta bảo bọn Triệu Ngọc viết thơ chua ngoa, đặc biệt là những bài thơ tình nam nữ cho ta.

 

Họ tưởng ta thích cô nương nào đó nên rất tích cực.

 

Ta thu thập được mấy chục bài, bảo một đứa trẻ học thuộc lòng mỗi ngày một bài, rồi đến trước cửa Diệp phủ đọc.

 

"Chu hiệu úy làm thơ tặng cho Thị lang đại nhân! Trên trời sao Chức Nữ, dưới đất kẻ si tình, trong Diệp phủ mỹ nhân, ngoài cửa kẻ si tình!"

 

"Chu hiệu úy làm thơ tặng cho Thị lang đại nhân! Có mỹ nhân ở trên lầu, kẻ si tình khổ tương tư, mong mỹ nhân thương tình, không xa rời đến bạc đầu."

 

Rất nhiều.

 

Bọn Diệp Lan biết ta lấy thơ của họ đi trêu chọc Diệp Khuynh, tức đến mức suýt chôn sống ta.



 

Lần này thì không xong rồi.

 





Xác thực danh tiếng ta là một tên công tử bột hư hỏng, vô học, vô lại, ăn chơi trác táng.

 

Lưu phu tử vừa thấy ta là lắc đầu, vẻ thất vọng như gỗ mục không thể chạm khắc, đám con trai trong lớp vừa thấy ta là tránh xa.

 

Kỳ lạ nhất là, có một thư sinh bình thường chẳng mấy nổi bật trong thư viện lại tặng ta một chiếc túi thơm.

 

Y đến vội vàng, đi cũng vội vàng, ném cho ta rồi chạy mất.

 

Ta ngẩn người, định xem kỹ thì một luồng gió mạnh ập đến, chiếc túi thơm bay mất.

 

Tiếp đó là những cú đ.ấ.m đá nhanh như chớp đánh tới.

 



"Tên khốn!"

 

Ta nhanh chóng đỡ đòn và lùi lại.

 



"Diệp Khuynh, ngài phát điên à!"

 

Diệp Khuynh mắt đỏ ngầu, ánh mắt lạnh như băng, mặt căng ra, như thể ta là kẻ đã làm điều gì đó đại nghịch bất đạo.

 

Hắn tức giận chất vấn: "Ngươi làm gì mà không biết?"

 

Ta không hiểu: "Ta làm gì?"

 

"Chu Tuyết Sinh! Ngươi bạc tình bạc nghĩa!"

 

"...... "

 

Cái gì thế này?

 

Mặt Diệp Khuynh tái xanh, trừng mắt nhìn ta, rồi bỏ chạy như bay.

 

…

 

Một trạng nguyên đường đường chính chính, cũng có lúc nói sai lời sao?