Edit+beta: LQNN203Khi Ca Diễm nghe được Mạnh Phương Ngôn nói xong câu đó, đại não cô dường như trống rỗng.Ký ức của cô quay về khi ở vách đá trắng, cô liều mạng vươn tay muốn bắt lấy Bồ Tư Nguyên, nhưng cuối cùng chỉ có lớp vải quần áo của anh trượt qua kẽ tay cô.Cô không bắt được anh.Cô đã để người mình yêu rơi xuống vách đá trước mặt mình.Cô trơ mắt nhìn anh bị những cơn sóng biển dữ dội nháy mắt nuốt chửng.Thậm chí đến bóng dáng cũng không nhìn thấy.Đôi mắt Ca Diễm nhìn Mạnh Phương Ngôn như không có tiêu điểm, những giọt nước mắt từ khóe mắt cô không ngừng rơi xuống như chuỗi trân châu bị đứt dây, nhanh chóng làm ướt tóc cô và nửa chiếc gối trên đầu cô.Cô hoàn toàn không tỉnh táo."Chúng ta đã tìm thấy thi thể của O, O đã đập đầu vào đá ngầm khi rơi xuống vách đá, tử vong tại chỗ."