Hoa nở lần nữa

Chương 2: Cuộc gặp định mệnh

1,145 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua tấm rèm cửa sổ, rọi lên khuôn mặt tươi tỉnh nhưng vẫn giữ nét quyết tâm của Lạc Tinh Vy. Cô nhấc đôi chân xuống giường, bước đi trên sàn gỗ lạnh nhưng ấm áp bởi tia nắng yếu ớt. Cảm giác lạ kỳ khiến cô vừa hồi hộp vừa hứng khởi – đời thứ hai bắt đầu, và cô phải bước từng bước vững chắc.

Tinh Vy thay quần áo gọn gàng, chọn bộ trang phục giản dị nhưng thanh lịch, vừa đủ để thể hiện sự tự tin. Cô nhấc túi xách lên, chuẩn bị rời khỏi căn hộ nhỏ nơi cô đã trùng sinh. Mỗi bước chân dường như đều vang lên nhịp điệu của một quyết tâm không thể lay chuyển. Trong lòng cô, hình ảnh đời trước cứ nhấp nháy, nhắc nhở cô: cơ hội lần này phải sống trọn vẹn, không để ai bước qua mình thêm lần nữa.

Trên đường phố sớm mai, dòng người bắt đầu đông hơn. Tiếng xe cộ, tiếng rao hàng, tiếng bước chân… tất cả hòa vào một nhịp sống hiện đại. Tinh Vy hít một hơi thật sâu, để những âm thanh này nhấn chìm những ký ức đau thương, chỉ để lại sức mạnh và quyết tâm. Cô bước vào quán cà phê nhỏ nơi mình thường lui tới, đặt chân xuống nền gỗ ấm, mùi cà phê thơm dịu lan tỏa quanh phòng.

Chưa kịp gọi đồ uống, cô nghe thấy tiếng cười trầm trầm bên cạnh, pha lẫn chút lạnh lùng nhưng đầy sức hút. Nhìn sang, cô thấy một chàng trai đứng đó, dáng người cao ráo, áo sơ mi trắng gọn gàng, ánh mắt dường như quét khắp phòng nhưng chợt dừng lại nơi cô. Tinh Vy cảm thấy một luồng điện lạ chạy qua cơ thể – ánh mắt đó khiến tim cô bất chợt đập nhanh hơn.

Chàng trai tiến lại gần quầy, giọng nói trầm mà rõ ràng:

“Cho tôi một ly cappuccino, ít đường, không sữa.”

Tinh Vy lặng lẽ quan sát, không khỏi chú ý đến cách anh nhấc ly cà phê, cử chỉ điềm tĩnh nhưng từng động tác đều toát lên sự tự tin và quyền lực. Cô không biết tại sao, nhưng linh cảm mách bảo: người này sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời cô.

Khi cô đang lặng lẽ quan sát, bất ngờ một tai nạn nhỏ xảy ra. Một chiếc cốc cà phê trên bàn bên cạnh bị va chạm, tràn ra sàn, nước bắn lên cả quần áo Tinh Vy. Cô giật mình, bước lùi lại, miệng lắp bắp:

“Á… xin lỗi… tôi không…”

Nhưng trước khi cô kịp hoàn hồn, giọng trầm trầm từ phía sau vang lên:

“Cô ổn chứ?”

Tinh Vy quay lại, thấy chính chàng trai vừa nãy bước tới, chiếc áo sơ mi trắng của anh không hề bị vấy bẩn. Ánh mắt anh nhìn cô vừa quan tâm vừa có chút nghiêm nghị, khiến cô lúng túng.

“Tôi… tôi ổn… chỉ là một chút…” – Tinh Vy nói, cố gắng trấn tĩnh.

“Đừng lo, tôi sẽ dọn dẹp.” – Anh gật đầu, tự nhiên nhưng điềm tĩnh, rồi cúi xuống lấy khăn giấy.

Cúi xuống của anh khiến cô nhận ra dáng người cao, vai rộng, và bàn tay dường như mạnh mẽ nhưng lại tinh tế. Cô bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng lập tức giận bản thân: “Đừng ngây thơ. Lần trước, tin vào người khác, cô mới bị phản bội.”

Tinh Vy vội quay đi, tay lau những giọt cà phê vương vãi trên quần áo, nhưng lòng không khỏi tò mò. Ai mà biết được người đàn ông này là ai? Nhưng ánh mắt anh, giọng nói anh, đều để lại một cảm giác khó tả – vừa xa cách vừa gần gũi, vừa lạnh lùng vừa ấm áp.

Chẳng biết bao lâu, khi cô ngồi xuống bàn, chàng trai đã xong việc, quay lại nhìn cô. Không một lời nhắc nhở, không một ánh mắt dò xét, chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng, nhưng đủ để khiến cô nhớ mãi.

Tinh Vy cố gắng tập trung vào việc gọi đồ uống, nhưng trong lòng dấy lên một luồng cảm xúc lạ kỳ – vừa thận trọng vừa tò mò. Cô không thể biết rằng, cuộc gặp gỡ này sẽ mở ra một chuỗi sự kiện thay đổi cả đời cô: trả thù, yêu thương, và cả những thử thách chưa từng tưởng tượng.

Buổi sáng trôi qua chậm rãi, nhưng mọi chi tiết nhỏ đều in sâu trong tâm trí Tinh Vy: cách anh uống một ngụm cà phê, cách anh nhướng mày khi nhìn qua cửa sổ, cách ánh mắt anh ánh lên một nỗi cô đơn sâu thẳm. Cô không biết tại sao, nhưng trái tim cô bỗng dưng cảm nhận được một sự rung động – một sự rung động mà cô chưa từng trải qua kể từ khi trùng sinh.

Ra khỏi quán, Tinh Vy bước đi trên phố, cảm giác vừa hồi hộp vừa hứng khởi. Mỗi bước chân đều nhắc nhở cô: đời thứ hai này, cô phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và quan trọng nhất, cô sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương cô lần nữa.

Đúng lúc đó, một cuộc gọi điện thoại vang lên. Tinh Vy nhìn màn hình: số lạ. Cô nhấc máy, giọng run run:

“A lô?”

Giọng nói bên kia trầm hẳn, nhưng đầy sức nặng:

“Chúng ta cần gặp nhau. Có chuyện quan trọng về quá khứ… và tương lai của cô.”

Tinh Vy sững sờ, nhíu mày. Giọng nói này, âm điệu này… dường như mang theo cả một bí ẩn, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô cảm thấy tim mình nhói lên, nhưng đồng thời, một luồng quyết tâm mới bùng lên: “Lần này, tôi sẽ không bỏ lỡ bất cứ điều gì.”

Cô gác điện thoại xuống, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh nắng buổi trưa. Trong lòng cô, một luồng cảm xúc vừa sợ hãi vừa hứng khởi dâng trào. Cuộc gặp gỡ định mệnh này sẽ không chỉ là bước ngoặt đầu tiên với nam chính, mà còn là điểm bắt đầu cho hành trình trả thù, khám phá bản thân, và tìm thấy tình yêu thực sự.

Tinh Vy bước đi, mỗi bước chân trên vỉa hè rực rỡ ánh nắng đều vang lên quyết tâm: lần thứ hai này, cô sẽ không còn là cô gái bị phản bội, mà sẽ là người điều khiển cuộc đời mình.

Và từ phía xa, ánh mắt một người đàn ông cao ráo dõi theo cô, âm thầm nhưng sâu sắc, một nụ cười thoáng qua trên môi. Người đó chưa nói gì, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả: cô sẽ không còn đơn độc nữa.