Sáng hôm sau, Khánh An nhận được một tập hồ sơ được gửi đến nhà riêng. Không có người gửi, chỉ ghi ba chữ trên bìa:
“HỒ SƠ MẸ CÔ”
Cô mở ra, tim như ngừng đập.
Bên trong là hình ảnh mẹ cô — Trần Thu Nguyệt — đang nằm trong một phòng bệnh được dán nhãn “bệnh nhân theo dõi đặc biệt.” Có cả hồ sơ chuyển viện, bảng điều trị, và đơn xác nhận của bệnh viện tâm thần trung ương.
Góc trái hồ sơ có chữ ký… Phạm Duy Thành.
Kèm theo là một bức thư viết tay:
“Cô có thể chọn cứu mẹ cô, hoặc cứu người đàn ông cô yêu.
Giao dịch cuối cùng: Toàn bộ kế hoạch nhân sự, định hướng tài chính, và thông tin đối tác chiến lược của Dương Thị. Cô có 48 giờ.”
Khánh An nắm chặt tờ giấy. Tim cô như bị ai bóp nghẹt.
Cô biết — nếu đưa những tài liệu đó ra ngoài, Dương Thị sẽ bị thâu tóm. Dương Vỹ sẽ mất tất cả. Và anh… sẽ không bao giờ tha thứ.
Nhưng nếu cô không làm — mẹ cô sẽ không còn được sống như một con người. Họ sẽ nhốt bà như một “vật thể nguy hiểm”, tiêm thuốc đến chết trong im lặng.
Khánh An đến tìm Dương Vỹ vào tối hôm đó. Trong căn hộ riêng của anh, ánh đèn dịu, gió lùa nhẹ. Cô chưa từng thấy anh bình yên đến vậy.
— Nếu có một lựa chọn… giữa tình thân và tình yêu, anh sẽ chọn gì?
Anh không trả lời ngay. Mãi sau mới nói:
— Tôi từng nghĩ có thể chọn được. Nhưng rồi cuộc đời dạy tôi: đôi khi, không chọn gì cả cũng là một lựa chọn.
Cô nhìn anh, nước mắt dâng đầy.
— Nếu em biến mất một ngày nào đó, anh có tìm em không?
Dương Vỹ đáp, không cần suy nghĩ:
— Không.
— Vì tôi tin… nếu em rời đi, em có lý do chính đáng.
— Và tôi sẽ đợi.
Cô bật khóc.
Lần đầu tiên, cô hôn anh — một nụ hôn không toan tính, không đè nén, không lừa dối. Chỉ là một con người… yêu một con người.
Rồi sáng sớm hôm sau, khi anh còn ngủ… cô rời đi.
48 giờ sau.
Toàn bộ bản sao kế hoạch của Dương Vỹ được gửi đến tay Phạm Duy Thành. Cùng lúc đó, Khánh An gửi một bản sao khác… cho luật sư của tập đoàn Dương Thị. Cô tự thú, tự nhận sai, tự đưa tên mình vào danh sách những người phản bội.
Trước khi rút sim điện thoại và biến mất khỏi thành phố, cô gửi cho Dương Vỹ một email duy nhất:
“Em đã chọn cả hai: bảo vệ mẹ, và bảo vệ anh. Dù cuối cùng, em sẽ mất tất cả.”
— Khánh An.