Đêm ấy, Ngọc Minh điện chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán cây cổ thụ. Ánh nến lung linh hắt lên những bức tranh tường, tạo ra những bóng đen nhảy múa như những kẻ bí ẩn trong hậu cung. Lăng Vy đứng lặng trong góc phòng, mắt chăm chú quan sát từng cử chỉ của thái giám đi qua.
Thục phi ngồi trên ghế dài, ánh mắt dò xét từng bóng người bước vào. Bà khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không mang chút dịu dàng nào, mà là vẻ hắc ám, chứa đầy mưu mô. Trong tay, bà cầm một chiếc mặt nạ nhỏ, thêu hoa văn tinh xảo. Đó là vật dụng để che giấu danh tính trong những buổi đêm kín đáo, nơi mọi hành động đều có thể trở thành vũ khí.
Dung phi bước ra, yết hầu thẳng, ánh mắt sắc bén. Bà biết rõ Thục phi sẽ dùng mọi thủ đoạn để gây nhiễu loạn hậu cung, nhưng càng thấy rõ, âm mưu của đối phương càng lộ ra sơ hở.
“Ngươi đeo mặt nạ để che giấu, nhưng không thể che giấu tất cả,” Dung phi nói, giọng trầm ấm mà uy quyền. “Mỗi bước đi của ngươi đều nằm trong tầm quan sát của ta. Ngươi muốn thao túng Lệ tần, nhưng đừng quên, cô ấy không còn đơn độc.”
Thục phi nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ. Bà không ngờ rằng Dung phi đã nhận diện được phần nào âm mưu. Nhưng thay vì tỏ ra sợ hãi, Thục phi cười khẽ:
“Ta thích trò chơi này. Nhưng đừng quên, trong bóng tối, không phải chỉ có một người biết tính toán.”
Lăng Vy đứng phía sau Dung phi, cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang rình rập. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của Thục phi đều như mũi dao vô hình, nhắm thẳng vào tâm trí. Nàng biết, nếu sơ sẩy, cả Dung phi và Lệ tần đều có thể trở thành nạn nhân.
Dung phi ra hiệu cho Lăng Vy theo sát Lệ tần, giọng thấp:
“Vy, hãy nhớ. Mọi hành động đều phải chính xác. Không được để lộ thông tin, không được để cảm xúc chi phối. Đây là lúc ta kiểm chứng lòng trung thành và trí tuệ của cô ấy.”
Lệ tần cúi đầu, tim đập dồn dập. Nàng cảm nhận sự căng thẳng ngột ngạt trong phòng, từng giây như kéo dài vô tận. Nhưng đồng thời, nàng cũng nhận ra rằng, Dung phi chính là chỗ dựa duy nhất, và nàng phải học cách vận dụng cơ hội để sống sót và xoay chuyển tình thế.
Thục phi đứng dậy, nhấc chiếc mặt nạ, giọng trầm hẳn:
“Đêm nay, mọi chuyện sẽ rõ ràng. Ai che giấu, ai lộ diện, đều sẽ bị lật bài. Hãy xem ai là kẻ chiếm ưu thế cuối cùng.”
Người hầu bên cạnh rón rén bước vào, thưa khẽ:
“Bẩm, có tiếng động lạ từ phía kho thảo dược, hình như có người len lén ra vào.”
Dung phi nhíu mày, ánh mắt lóe sáng:
“Đúng như dự đoán. Âm mưu này không chỉ dừng lại ở Lệ tần. Có kẻ đang cố gắng giăng bẫy, và chúng ta phải đối phó trước khi quá muộn.”
Lăng Vy bước tới gần, thì thầm:
“Nương nương, chúng ta có nên chia ra theo dõi không? Nếu chỉ dựa vào một điểm, dễ bị đối phương qua mặt.”
Dung phi gật đầu, giọng trầm:
“Đúng. Vy đi theo Lệ tần, ta và vài thái giám thân tín sẽ giám sát các ngả ra vào. Mọi sơ hở đều sẽ được nắm trong tay.”
Bóng đêm phủ dày khắp hậu cung. Những bước chân khẽ vang lên trong hành lang, tiếng thở nhẹ của các cung nữ hòa với gió, tạo thành bản nhạc căng thẳng. Lăng Vy biết, từ lúc này, mỗi hành động, mỗi ánh nhìn đều là phép thử, và chỉ cần một sai lầm nhỏ, cả âm mưu của Dung phi sẽ sụp đổ.
Mọi người lặng lẽ rời phòng, ánh nến tắt dần, chỉ còn lại bóng tối bao trùm. Nhưng trong bóng tối ấy, ánh sáng quyết tâm và trí tuệ của Dung phi cùng Lăng Vy như một ngọn đuốc le lói, soi đường cho những bước đi tiếp theo trong trò chơi mưu mô hậu cung.