MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Hậu Đa Kiều Như VậyChương 36: Chương 36

Hoàng Hậu Đa Kiều Như Vậy

Chương 36: Chương 36

433 từ · ~3 phút đọc

Công Tử Lăng quay đầu lại, nhìn Tiêu Lương Thần tràn đầy là máu, hắn run rẩy đi tới, hắn sắp đứng không được nhưng hắn không thể ngã xuống, hắn vẫn không thể ngã xuống… Hắn ngã xuống… Thần Thần của hắn làm sao bây giờ chứ…“Lăng ca ca… Con của chúng ta đâu…” Thanh âm của Tiêu Lương Thần nhẹ nhàng, lại như là đánh vào lòng của Công Tử Lăng.“Thần Thần, ta…”“Lăng ca ca… Con của chúng ta đâu?” Tiêu Lương Thần nhẹ nhàng cắt đứt hắn, mắt không chớp nhìn hắn.Công Tử Lăng hít một hơi thật sâu, hắn đang run rẩy, hắn đang sợ.“Thần Thần… Chúng ta còn có một cái hài tử…” Còn chưa nói hết câu, Tiêu Lương Thần liền vọt tới, liều mạng cắn lên cổ của Công Tử Lăng.Công Tử Lăng không nói được một lời, ôm thật chặc người hư nhược trong lòng.“A! Công Tử Lăng! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!” Tiêu Lương Thần liều mạng đấm Công Tử Lăng, trong miệng đều là máu của Công Tử Lăng, nước mắt của cũng không nhịn được, không ngừng chảy xuống, y hỏng mất thất thanh khóc rống.“Công Tử Lăng… là con của chúng ta a… Đó là ta hoài thai chín tháng, liều mạng sinh hạ hài tử a!”Công Tử Lăng ôm Tiêu Lương Thần hỏng mất quỳ trên mặt đất.Người trong lòng không ngừng khóc rống, nước mắt của hắn cũng rớt xuống, thế nhưng Thần Thần… Ta có thể làm sao đây…Đột nhiên… Người trong ngực ngưng khóc, đẩy hắn ra, chạy tới một bên, hắn đứng ở đó, không khóc, chỉ là lẳng lặng nói.“Công Tử Lăng, ta hận ngươi.” Nói xong, y cầm lên cây đao kia, cười nhìn Công Tử Lăng.Gió nhẹ nhàng đem tóc của y thổi bay, sắc mặt y trắng bệch, dưới thân còn đọng máu tươi.“Lăng ca ca, ta không cần ngươi…”Tiêu Lương Thần cười nhìn Công Tử Lăng đang sững sờ ở đó, hung hăng đâm về phía lồng ngực của mình.Gió nhẹ đem lời nói của y thổi tan, Công Tử Lăng nhìn Tiêu Lương Thần ở trước mặt hắn ngã xuống, dưới người của y là một mảnh vết máu.“Tiêu Lương Thần –!! Ách –” Công Tử Lăng phun ra một ngụm tiên huyết, gần như là  nằm úp sấp đến rồi Tiêu Lương Thần Tiêu Lương Thần, khóc rống bưng vết thương của y.Lảo đảo ôm lấy y, chạy về phía, rõ ràng người trong ngực không nặng, Công Tử Lăng lại thiếu chút nữa không đứng lên nổi..