MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi TaChương 4

Hoàng Tử Máu Lạnh Chỉ Dịu Dàng Trước Mỗi Ta

Chương 4

597 từ · ~3 phút đọc

Cơn mưa sau nhiều ngày cuối cùng cũng dứt, để lại bầu không khí ẩm ướt và lạnh lẽo bao trùm lên những bức tường đá của mật phủ. Thẩm Nhược Hi ngồi lặng lẽ bên bàn trang điểm, đôi mắt nàng phản chiếu trong gương là sự trống rỗng đến cùng cực. Tiếng gông xiềng vô hình của Tiêu Thừa Ngôn dường như càng lúc càng siết chặt, không phải bằng sắt thép, mà bằng sự chăm sóc tàn nhẫn đến nghẹt thở. Nàng nhìn những món trang sức bằng ngọc bích quý hiếm đặt trên bàn, mỗi viên ngọc đều lấp lánh như đang mỉa mai thân phận tù nhân của nàng. Cửa phòng khẽ đẩy ra, không có tiếng thông báo, bởi ở nơi này, chỉ duy nhất một người có quyền bước vào mà không cần kiêng nể.

Tiêu Thừa Ngôn bước tới, bóng dáng cao lớn của hắn bao trùm lấy nàng từ phía sau qua mặt gương đồng. Hắn không nói gì, đôi bàn tay to lớn mang theo hơi lạnh của sương đêm nhẹ nhàng đặt lên vai nàng. Nhược Hi khẽ rùng mình, một sự phản kháng theo bản năng khiến nàng muốn đứng dậy, nhưng hắn đã ấn vai nàng xuống, đôi tay từ từ lướt xuống rồi gỡ chiếc trâm cài tóc duy nhất còn sót lại trên đầu nàng. Suối tóc đen tuyền xõa xuống như một thác nước, tỏa ra mùi hương thanh khiết của hoa nhài. Ánh mắt của vị hoàng tử máu lạnh vốn luôn tàn nhẫn, nay lại hiện lên một sự mê đắm cuồng nhiệt đến lạ thường. Hắn cúi đầu, vùi mặt vào làn tóc mây ấy, hít một hơi thật sâu như thể đó là liều thuốc cứu mạng cho tâm hồn đầy vết sẹo của hắn.

Nàng nghiến răng, giọng nói run rẩy hỏi hắn rằng việc giam cầm một kẻ thân bại danh liệt như nàng mang lại cho hắn niềm vui lớn đến vậy sao. Tiêu Thừa Ngôn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, hắn thì thầm bên tai nàng rằng nàng không phải là tù nhân, nàng là báu vật mà hắn đã phải dùng cả mạng sống để cướp về từ tay thần chết. Bàn tay hắn không dừng lại, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên vành tai rồi dừng lại nơi cổ họng mỏng manh của nàng, cảm nhận nhịp đập dồn dập của mạch máu. Sự chiếm hữu này quá mức điên cuồng, nó khiến Nhược Hi cảm thấy sợ hãi nhưng cũng đồng thời dấy lên một sự xốn xang tội lỗi mà nàng không dám thừa nhận.

Hắn xoay người nàng lại, ép nàng phải đối diện trực tiếp với gương mặt tuấn tú nhưng đầy sương gió của mình. Đôi môi của hắn mỏng và sắc lạnh, luôn thốt ra những mệnh lệnh khiến người ta kinh sợ, nhưng giờ đây nó lại tìm đến bờ môi tái nhợt của nàng với một sự khao khát mãnh liệt. Nụ hôn của hắn không hề dịu dàng, nó mang theo hương vị của rượu nồng và sự bá đạo tuyệt đối, như muốn nuốt chửng hơi thở của nàng. Nhược Hi cố gắng đẩy hắn ra nhưng sức lực của nàng hoàn toàn tan biến trước sự áp chế mãnh liệt ấy. Trong khoảnh khắc khi hắn nhấc bổng nàng lên và sải bước về phía chiếc giường gấm, Nhược Hi biết rằng đêm nay nàng sẽ không thể chạy trốn khỏi định mệnh nghiệt ngã này.

Hết.