MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 15: Buổi xem phim không chỉ có hai người

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 15: Buổi xem phim không chỉ có hai người

1,130 từ · ~6 phút đọc

Những ngày thu dịu mát len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo hơi thở nhẹ nhàng làm dịu đi những căng thẳng còn sót lại sau những cuộc đối đầu nảy lửa tại khu trọ. Sau khi lời tự thú dưới bóng hoàng hôn được phơi bày, mối quan hệ giữa Lâm Tịch và Cố Thần đã bước sang một giai đoạn mới, nơi sự đề phòng dần được thay thế bằng sự quan sát thầm lặng và những bước thử nghiệm nhẹ nhàng. Cố Thần không còn đường đột xông vào phòng hay dùng những chiêu trò mặt dày quá mức, thay vào đó, anh bắt đầu học cách tôn trọng nhịp sống của cô một cách tinh tế nhất có thể. Vào một buổi tối thứ Sáu, anh gửi cho cô một bức ảnh chụp hai tấm vé xem phim của một bộ phim hoạt hình mà cô hằng yêu thích từ thuở nhỏ, kèm theo lời mời rất khéo léo là anh đã lỡ mua dư vì bạn cùng phòng bận đột xuất. Lâm Tịch nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nụ cười vô thức hiện trên môi khi nhận ra anh vẫn nhớ rõ sở thích xem phim hoạt hình mỗi khi tâm trạng không tốt của cô, dù đã ba năm trôi qua với bao biến cố. Cuối cùng, cô đồng ý tham gia nhưng với điều kiện anh phải mời thêm một vài người bạn cùng khu trọ đi cùng để tránh không khí quá ngượng ngùng khi chỉ có hai người đối diện nhau.

Dù đã chuẩn bị tâm lý rằng đây sẽ là một buổi đi chơi nhóm, nhưng khi đứng trước sảnh rạp chiếu phim, Lâm Tịch vẫn không khỏi ngỡ ngàng trước sự chuẩn bị chu đáo đến mức thừa thãi của chàng học bá. Cố Thần đứng đó với chiếc áo hoodie màu xám nhạt, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn vẻ đạo mạo thường ngày, tay cầm sẵn hai xô bắp rang bơ cỡ lớn cùng những ly trà trái cây đúng vị cô thích. Hai người bạn đi cùng là hàng xóm tầng dưới của họ cũng sớm nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa đôi bạn này nên chủ động đi tách ra phía trước, để lại một khoảng không gian vừa đủ riêng tư cho hai người ở phía sau. Lâm Tịch cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng nhanh khi Cố Thần tự nhiên tiến lại gần, khẽ giúp cô điều chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ bị lệch mà không hề có vẻ gì là gượng ép hay cố ý. Anh không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng đi bên cạnh, đôi khi cánh tay hai người vô tình chạm vào nhau tạo nên một luồng điện nhẹ khiến cô gái nhỏ phải vội vàng thu tay lại trong sự bối rối không giấu giếm.

Khi ánh đèn trong rạp vụt tắt và bộ phim bắt đầu khởi chiếu, Lâm Tịch dần chìm đắm vào thế giới đầy màu sắc trên màn ảnh rộng, tạm quên đi sự hiện diện của người ngồi ngay sát vách mình. Tuy nhiên, sự tập trung của cô thỉnh thoảng lại bị xao lãng khi nhận ra ánh mắt của Cố Thần dường như không hề đặt lên màn hình mà luôn hướng về phía cô trong bóng tối nhạt nhòa. Giữa những đoạn phim cảm động, cô cảm nhận được bàn tay của anh nhẹ nhàng phủ lên tay cô trên thành ghế, không phải là một cái nắm tay dứt khoát mà là một sự hiện diện âm thầm như muốn nói rằng anh vẫn luôn ở đó. Lâm Tịch không rụt tay lại như những lần trước, cô để mặc hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, cảm nhận một sự bình yên kỳ lạ mà đã lâu rồi cô chưa được trải qua kể từ mùa hè năm lớp chín ấy. Trong khoảnh khắc đó, dường như mọi hận thù, mặc cảm và những năm tháng xa cách đều trở nên nhỏ bé trước sự chân thành đang lan tỏa mạnh mẽ giữa hai tâm hồn đã từng bị tổn thương.

Buổi xem phim kết thúc trong tiếng cười nói vui vẻ của cả nhóm, nhưng đối với Lâm Tịch và Cố Thần, dường như mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mờ nhạt trước sự rung động âm thầm đang lớn dần lên. Khi chia tay những người bạn cùng đi để bước vào con hẻm dẫn về khu trọ, Cố Thần đột nhiên dừng bước dưới một ánh đèn đường vàng vọt, nhìn thẳng vào mắt cô bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Anh nói rằng anh thực sự hạnh phúc vì hôm nay cô đã không từ chối anh, và anh sẽ coi đây là cột mốc đầu tiên cho hành trình lấy lại niềm tin nơi cô một cách chân chính nhất. Lâm Tịch nhìn thấy sự chân thành đến mức vụng về trong đôi mắt của chàng học bá vốn dĩ luôn kiêu ngạo, cô khẽ gật đầu và nói rằng mọi thứ vẫn cần thời gian để minh chứng cho tất cả. Cô bước nhanh về phía trước để giấu đi sự xúc động đang dâng trào, nhưng trong thâm tâm cô biết rằng, trái tim mình đã bắt đầu mở ra một khe cửa nhỏ cho người con trai ấy bước vào một lần nữa.

Đêm đó, Lâm Tịch nằm trên giường và nhớ lại từng chi tiết của buổi tối hôm nay, từ mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của anh cho đến cái chạm tay ấm áp trong rạp chiếu phim mờ ảo. Cô nhận ra rằng dù mình đã cố gắng xây dựng bao nhiêu lớp rào cản bằng sự lạnh lùng và oán giận, thì chỉ cần một chút dịu dàng từ anh cũng đủ khiến chúng tan chảy như tuyết mùa xuân. Cô tự hỏi liệu mình có đang quá dễ dãi hay không khi để anh bước vào cuộc sống của mình nhanh như vậy, nhưng rồi lý trí lại nhắc nhở cô rằng mỗi người đều xứng đáng có một cơ hội thứ hai nếu họ thực sự hối cải. Cô cầm lấy chiếc điện thoại, nhìn vào tin nhắn chúc ngủ ngon đơn giản của Cố Thần vừa gửi đến, cảm giác cô đơn của những năm tháng cấp ba dường như đã biến mất hoàn toàn. Sự hiện diện của anh, dù là phiền phức hay ấm áp, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sống hàng ngày của cô, mang lại cho cô niềm tin vào một tương lai không còn nước mắt.