MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 15: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM NGAY DƯỚI MŨI NGƯỜI CHỒNG

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 15: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM NGAY DƯỚI MŨI NGƯỜI CHỒNG

732 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc họp cổ đông chấn động, tập đoàn Kim Phát rơi vào trạng thái thiết quân luật. Thành nhốt mình trong phòng làm việc, những tiếng đập phá và quát tháo nhân viên thỉnh thoảng lại dội ra hành lang. Linh ngồi trong văn phòng riêng của mình, tay run rẩy cầm tách trà đã nguội ngắt, cố gắng tiêu hóa sự thật rằng mình vừa là nhân tình, vừa là quân cờ của Khải.

Ting.

Điện thoại sáng lên. Chỉ có ba chữ: "Mở cửa sau."

Linh hốt hoảng nhìn ra cửa. Văn phòng của cô có một cửa phụ thông ra lối thoát hiểm, nơi vốn dĩ chỉ dành cho trường hợp khẩn cấp. Cô định phớt lờ, nhưng tiếng gõ cửa nhẹ mà dứt khoát khiến cô không thể ngồi yên.

Vừa hé cửa, một bàn tay mạnh mẽ đã đẩy mạnh vào, kéo cô vào khoảng không gian hẹp giữa cánh cửa và bức tường. Khải đứng đó, vẫn bộ vest quyền lực từ cuộc họp, nhưng ánh mắt lại đầy rẫy sự hoang dại.

"Anh điên rồi! Thành đang ở ngay phòng bên cạnh!" – Linh thầm thì, giọng cô nghẹn lại vì sợ hãi.

"Hắn đang bận gầm rú vì đống cổ phiếu đang rớt giá. Hắn sẽ không nghe thấy gì đâu," Khải nhếch mép, anh khóa trái cửa phụ bằng một động tác gọn gàng. "Tôi đã nói rồi, tôi muốn cho em thấy cảm giác của kẻ chiến thắng."

Khải ép sát Linh vào cánh cửa. Qua lớp tường mỏng, cô có thể nghe thấy tiếng Thành đang nói điện thoại gắt gỏng: "Tôi không quan tâm, bằng mọi giá phải đá gã đó ra khỏi dự án!". Tiếng nói của chồng chỉ cách cô vài mét, vậy mà ngay tại đây, người đàn ông đã sỉ nhục chồng cô đang luồn tay vào dưới chân váy của cô.

"Đừng... Khải, xin anh..." – Linh nức nở, sự kích thích từ nỗi sợ bị phát hiện hòa quyện với khao khát thể xác tạo nên một cảm xúc cực độ.

"Suỵt..." – Khải đặt một ngón tay lên môi cô, rồi thay thế nó bằng một nụ hôn sâu, ngăn chặn mọi lời cầu xin. Bàn tay anh di chuyển đầy thô bạo nhưng chính xác, khơi gợi ngọn lửa mà chỉ anh mới có thể dập tắt.

Trò chơi trốn tìm này quá tàn nhẫn. Linh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang bị hành hình trong sự sung sướng. Cô phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ khi Khải nhấc bổng cô lên, để lưng cô tựa vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo – nơi mà ở phía bên kia, chồng cô có thể đi ngang qua bất cứ lúc nào.

Mỗi nhịp chạm của Khải như một lời khẳng định: Hắn sở hữu công ty này, nhưng tôi sở hữu em.

Trái tim Linh đập mạnh đến mức cô tưởng mình sắp ngất đi. Sự hiện diện của Thành ở ngay sát bên khiến mọi giác quan của cô trở nên nhạy cảm gấp bội. Hơi ấm của Khải lúc này không còn là sự an ủi, nó là sự chiếm đoạt trắng trợn ngay trong lãnh địa của đối phương.

Khi Khải rời đi qua lối thoát hiểm, anh để lại Linh ngồi bệt dưới sàn nhà, quần áo xộc xệch và hơi thở hổn hển. Chỉ vài phút sau, tiếng gõ cửa chính vang lên.

"Linh? Em có trong đó không? Mở cửa cho anh!" – Giọng Thành vang lên, đầy vẻ nôn nóng.

Linh vội vã đứng dậy, vuốt lại mái tóc rối bời, dặm lại vết son đã nhòe nhoẹt. Cô mở cửa, đối mặt với người chồng đang hừng hực lửa giận mà không hề hay biết rằng, hơi ấm của kẻ thù vẫn còn đang nóng rực trên da thịt vợ mình.

"Em sao thế? Trông mặt em đỏ thế kia?" – Thành nhíu mày nghi ngờ.

"Em... em hơi đau đầu vì chuyện cổ đông thôi," Linh nói dối, lời nói dối giờ đây đã trở thành bản năng thứ hai của cô.

Nhìn Thành đứng đó, Linh cảm thấy một sự thương hại sâu sắc trộn lẫn với sự kinh tởm. Cô đã lún quá sâu vào trò chơi của Khải, một trò chơi mà ở đó, ranh giới giữa tình yêu, hận thù và sự trả thù đã hoàn toàn biến mất.