MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Từ Những Mảnh VỡChương 6

Hơi Ấm Từ Những Mảnh Vỡ

Chương 6

1,281 từ · ~7 phút đọc

Một buổi sáng thứ Hai, khi những giọt sương còn chưa kịp tan trên những cánh hoa nhài trước hiên, An tìm thấy một chiếc phong bì màu nâu nhạt kẹp dưới khe cửa. Không có tên người gửi, không có địa chỉ người nhận, chỉ có dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhánh: “Gửi người nhặt nhạnh những điều đã mất.”

Bên trong phong bì không có thư, chỉ có một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ, gỉ sét đến mức màu vàng kim chỉ còn là những đốm nhỏ yếu ớt dưới lớp oxi hóa xanh xỉn. Chuôi chìa khóa được khắc hình một nhành nguyệt quế — biểu tượng của ngôi trường Mỹ thuật nơi An từng theo học.

An ngồi thẫn thờ trên ghế gỗ, hơi lạnh của kim loại thấm qua lòng bàn tay, len lỏi vào tận xương tủy. Chiếc chìa khóa này trông quen thuộc một cách tàn nhẫn. Nó giống hệt chìa khóa của dãy phòng thực hành gốm cũ, nơi mà bảy năm trước, một tiếng nổ lớn từ lò nung lỗi hệ thống đã phá hủy không chỉ những tác phẩm dự thi tốt nghiệp, mà còn cả tương lai của một cô sinh viên ưu tú nhất khóa.

“An? Cô không sao chứ?”

Tiếng của Quân vang lên từ phía bên kia con ngõ. Anh đang vác một tấm gỗ sồi lớn, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của An, anh liền hạ tấm gỗ xuống.

An giật mình, vội vàng giấu chiếc chìa khóa vào túi áo: “Tôi không sao, chỉ là một vị khách gửi nhầm đồ thôi.”

Nhưng Quân không dễ bị lừa. Anh bước sang, mùi gỗ sồi tươi nồng nàn át đi cái mùi kim loại lạnh lẽo. Anh nhìn vào đôi mắt đang dao động của cô, chậm rãi nói: “Ánh mắt của cô không giống như bị gửi nhầm. Nó giống như cô vừa nhìn thấy một bóng ma.”

An im lặng. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi. Những món đồ cô sửa cho người khác đều mang lại cho cô sự bình yên, nhưng món đồ của chính cô — quá khứ của cô — vẫn nằm đó, vỡ nát và sưng tấy.

“Tôi phải đi một chuyến,” An khẽ nói, vừa như trả lời Quân, vừa như tự hạ quyết tâm với chính mình.

Cô bắt một chuyến xe buýt ngược về phía ngoại ô, nơi ngôi trường Mỹ thuật nằm ẩn mình dưới những rặng xà cừ cổ thụ. Đã bảy năm cô không đặt chân lại đây. Cổng trường vẫn thế, nhưng những bức tường vàng đã bong tróc nhiều hơn, và lớp sinh viên mới trẻ trung, đầy hoài bão lướt qua cô với những hộp màu, bảng vẽ, khiến An cảm thấy mình như một kẻ du hành thời gian lạc lõng.

An tìm đến dãy nhà C, khu thực hành gốm cũ. Nơi này giờ đây đã bị bỏ hoang để chờ ngày phá dỡ, rào lại bằng những tấm tôn rỉ sét. Cô lách qua một khe hở nhỏ, bước vào trong. Không gian nồng nặc mùi bụi đất và ẩm mốc. Những chiếc bàn xoay bỏ hoang nằm lăn lóc, phủ đầy mạng nhện.

Ở cuối hành lang, phòng thực hành số 03 hiện ra. Cánh cửa gỗ mục nát, và trên ổ khóa, một lớp bụi dày chứng tỏ đã lâu không có ai chạm vào. An lấy chiếc chìa khóa ra, tay cô run rẩy dữ dội hơn bao giờ hết. Cô đưa chìa vào ổ.

Cạch.

Tiếng kim loại khớp vào nhau vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa mở ra, rít lên một âm thanh chói tai. Bên trong, mọi thứ dường như vẫn đứng yên ở thời khắc bảy năm trước. Những mảnh gốm vỡ của lò nung bị nổ ngày ấy vẫn nằm rải rác trên sàn nhà, chẳng ai buồn dọn dẹp một hiện trường thất bại.

An bước đến bên chiếc bàn xoay ở góc phòng. Trên đó là một khối đất sét đã khô đanh, nứt nẻ, mang hình dáng dở dang của một bức tượng người phụ nữ đang ôm lấy đôi bàn tay mình. Đây là tác phẩm cuối cùng cô thực hiện trước khi biến cố xảy ra.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của căn phòng, một giọng nói khàn khàn vang lên:

“Cuối cùng con cũng quay lại, An.”

An giật mình quay lại. Một người đàn ông già với mái tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh nhưng u buồn đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ phía sau giá vẽ. Đó là thầy Vĩnh — người thầy từng đặt hết kỳ vọng vào cô, cũng là người đã im lặng trong suốt bảy năm qua khi cô rời đi.

“Thầy…” An nghẹn ngào. “Chiếc chìa khóa này… là của thầy gửi?”

Thầy Vĩnh đứng dậy, bước từng bước chậm chạp đến bên cô: “Ta không gửi để gọi con về với gốm. Ta gửi để gọi con về với chính mình. Bảy năm qua, con đi sửa chữa đồ vật cho cả thế giới, nhưng con lại để mặc căn phòng này bụi bặm, để mặc chính mình vỡ nát ở đây.”

Thầy chỉ tay vào những mảnh gốm vỡ trên sàn: “Con có thấy không? Những mảnh vỡ này chưa bao giờ biến mất. Chúng vẫn ở đây chờ con đối diện. Con sửa đồ bằng vàng, bằng nhựa sơn mài, nhưng con lại dùng sự trốn tránh để sửa trái tim mình. Như vậy không bao giờ lành được đâu, An ạ.”

An nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết sẹo mờ dưới ánh sáng nhạt nhòa của phòng thực hành trông như những đường chỉ vàng Kintsugi cô vẫn thường vẽ cho khách. Cô chợt hiểu ra, người gửi chiếc chìa khóa không phải muốn cô tiếp tục làm nghệ nhân, mà muốn cô tha thứ cho bản thân vì đã không thể bảo vệ tác phẩm của mình năm ấy.

Cô quỳ xuống, nhặt một mảnh gốm vỡ lên. Nó sắc đến mức làm ngón tay cô ứa máu. Nhưng lần này, An không rụt tay lại. Cô cảm nhận cái đau, cái sắc lẹm ấy như một phần của sự tồn tại.

“Thầy ạ,” An nói, giọng cô đã vững vàng hơn. “Con sẽ không quay lại làm sinh viên của thầy. Con vẫn sẽ là người thợ sửa đồ cũ trong con ngõ nhỏ kia. Nhưng hôm nay, con sẽ dọn dẹp căn phòng này.”

Suốt buổi chiều hôm đó, dưới sự chứng kiến lặng lẽ của thầy Vĩnh, An tỉ mẩn nhặt từng mảnh gốm vỡ bỏ vào chiếc túi vải mang theo. Cô không vứt chúng đi. Cô sẽ mang chúng về tiệm. Cô sẽ dùng vàng để gắn chúng lại thành một tác phẩm mới — tác phẩm của sự chấp nhận.

Khi An rời trường, trời đã sập tối. Quân vẫn đứng trước cửa xưởng mộc, dường như anh đã đứng đó chờ cô rất lâu. Thấy cô trở về với bộ quần áo lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt lại sáng rõ lạ thường, anh không hỏi gì, chỉ đưa cho cô một chai nước khoáng.

“Về rồi à?” Quân hỏi.

“Ừ, tôi về rồi.” An mỉm cười, một nụ cười không còn gợn chút bóng ma nào.

Đêm đó, An treo chiếc chìa khóa đồng lên vách tường của tiệm, ngay cạnh những dụng cụ làm việc hằng ngày. Nó không còn là chìa khóa mở ra nỗi đau, mà là chìa khóa mở ra một chương mới: nơi cô không chỉ chữa lành cho người khác, mà bắt đầu học cách yêu cả những mảnh vỡ của chính đời mình.