Tiếng động cơ xe Rolls-Royce tắt lịm trong sân của dinh thự, nhưng không khí xung quanh dường như còn căng thẳng hơn cả lúc ở buổi tiệc. Thẩm Quân Triết không đưa Tô Nhược về căn phòng ngủ xa hoa trên tầng cao, hắn lôi cô đi qua dãy hành lang lạnh lẽo, xuống sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng chỉ là những bóng đèn vàng vọt leo lét. Tô Nhược vùng vẫy, móng tay cô cào cấu vào cánh tay rắn chắc của hắn đến rướm máu, nhưng hắn chẳng hề bận tâm. Cơn ghen đã biến hắn thành một con thú dữ mất hết lý trí.
Hắn mở toang cánh cửa sắt nặng nề của một căn phòng nhỏ hẹp dưới hầm, nơi chỉ có một chiếc giường sắt đơn sơ và một ngọn đèn nhỏ treo lơ lửng. Hắn ném cô vào bên trong không chút xót thương. Chiếc váy đỏ đắt tiền bị rách một đường dài ở gấu, mái tóc bới cao lộng lẫy giờ đây rũ rượi trên đôi vai run rẩy. Thẩm Quân Triết đứng ở ngưỡng cửa, bóng hắn cao lớn bao phủ lấy toàn bộ không gian hẹp, đôi mắt hắn đỏ ngầu như chứa đựng cả ngọn lửa địa ngục.
Hắn nhìn cô, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh thấu xương, tuyên bố rằng cô sẽ ở lại đây một tuần. Một tuần để gột rửa mùi vị của người đàn ông khác ra khỏi ký ức, một tuần để cô khắc cốt ghi tâm rằng trên thế giới này, kẻ duy nhất có quyền định đoạt sự sống và cái chết của cô chính là hắn. Tô Nhược lao về phía cửa, van xin hắn đừng bỏ cô lại trong bóng tối, nhưng Thẩm Quân Triết chỉ lạnh lùng khóa trái cửa lại. Tiếng chốt sắt va vào nhau khô khốc là âm thanh cuối cùng mà cô nghe thấy trước khi sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Trong căn hầm ấy, thời gian như ngừng trôi. Không có ánh sáng mặt trời, không có âm thanh của sự sống, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một đường ống nào đó phía trên. Tô Nhược ngồi co quắp ở góc tường, ôm lấy đôi vai vẫn còn vương mùi hương nước hoa xa hoa nhưng trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh. Mỗi ngày, một khe hở nhỏ dưới cửa sẽ được đẩy vào một chút nước và mẩu bánh mì khô khốc, giống như cách người ta nuôi một con vật bị bỏ rơi. Sự cô độc và bóng tối bắt đầu gặm nhấm tinh thần cô, khiến những ký ức về Lâm Phong dần bị thay thế bằng hình ảnh đáng sợ của Thẩm Quân Triết.
Hắn thực sự muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô nhận ra rằng dù cô có hận hắn đến đâu, thì trong lúc tuyệt vọng nhất, hắn vẫn là người duy nhất hiện hữu trong thế giới của cô. Đến ngày thứ tư, Tô Nhược bắt đầu mê sảng, cô gọi tên cha mẹ, gọi tên tự do, và cuối cùng là tiếng thét gọi tên Thẩm Quân Triết trong vô vọng. Ở phía bên kia cánh cửa, bạo quân họ Thẩm đứng đó, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn của cô với một sự thỏa mãn lệch lạc. Hắn không muốn cô chết, hắn muốn cô phải "thuộc về" hắn từ tận sâu trong tâm thức bị tàn phá.