Bầu trời phía trên dinh thự họ Thẩm vỡ tan bởi những tia chớp bạc, kéo theo tiếng sấm rền rĩ như tiếng gầm của một loài mãnh thú. Cơn mưa tầm tã trút xuống, trắng xóa cả không gian, che mờ đi tầm mắt của những vọng gác tầm cao. Trong căn phòng tối, Tô Nhược nín thở, đôi bàn tay run rẩy dùng mảnh kim loại nhỏ mà cô đã lén giấu được từ một kẽ hở của xe đẩy thức ăn, điên cuồng cạy mở chốt cửa sổ vốn đã bị nới lỏng sau nhiều ngày kiên trì. Khi tiếng "cạch" nhẹ vang lên, cô không kịp cảm nhận niềm vui, chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng hối thúc cô trèo ra ngoài, đối mặt với bức tường đá lạnh lẽo và những cơn gió rít gào.
Cô bám lấy những gờ đá nhấp nhô, để mặc nước mưa thấm đẫm lớp áo mỏng, đôi chân trần trượt trên nền đá trơn trượt. Nỗi khao khát tự do mãnh liệt hơn cả cái chết đã giúp cô vượt qua những tầng lầu cao vút để chạm chân xuống mặt đất. Tô Nhược chạy điên cuồng trong bóng tối, bóng dáng nhỏ bé của cô thấp thoáng dưới những lùm cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ. Phía trước, cánh cổng sắt khổng lồ hiện ra như một ranh giới cuối cùng giữa sự sống và địa ngục. Cô biết, chỉ cần vượt qua nó, cô sẽ biến mất vào màn mưa, thoát khỏi bàn tay của bạo quân họ Thẩm.
Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào thanh sắt lạnh lẽo của cổng chính, một luồng ánh sáng chói lòa từ đèn pha ô tô đột ngột quét qua, xé toạc màn đêm. Tô Nhược bị lóa mắt, cô đứng sững lại như một con nai nhỏ bị dồn vào đường cùng. Tiếng động cơ gầm rú vang lên, và chiếc xe đen sang trọng từ từ tiến lại, chắn ngang lối thoát duy nhất của cô. Cánh cửa xe mở ra, một thuộc hạ cầm ô bước xuống, che chắn cho bóng hình cao lớn đang chậm rãi bước ra từ hàng ghế sau. Thẩm Quân Triết đứng đó, bộ vest đen của hắn phẳng phiu đến hoàn hảo, hoàn toàn đối lập với bộ dạng thảm hại, ướt sũng và đầy bùn đất của cô.
Hắn không giận dữ, cũng không lớn tiếng. Thẩm Quân Triết chỉ đứng yên, để mặc nước mưa bắn lên gấu quần, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô với sự thương hại tột cùng dành cho một kẻ yếu thế đang cố vùng vẫy trong vô vọng. Hắn chậm rãi tiến lại gần, gót giày da nện xuống mặt đường sũng nước phát ra âm thanh khô khốc. Tô Nhược lùi lại, đôi môi tím tái vì lạnh và sợ hãi, cho đến khi lưng cô chạm vào cánh cổng sắt khóa chặt. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc ướt đẫm đang dính chặt vào gò má cô, rồi bất ngờ siết chặt lấy cổ họng cô, ép cô phải ngước nhìn bản thân mình trong đôi mắt sắc lạnh của hắn.
Thẩm Quân Triết ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp bị tiếng mưa át đi phân nửa nhưng vẫn đủ khiến cô lạnh buốt cả tâm can. Hắn hỏi cô rằng liệu cô có thực sự tin mình có thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn hay không, hay đây chỉ là một trò chơi mà cô bày ra để thử thách lòng kiên nhẫn của hắn. Trước khi cô kịp trả lời, hắn thô bạo lôi cô về phía dinh thự, mặc cho cô gào khóc và đôi chân trần bị kéo lê trên nền sỏi sắc nhọn. Thất bại này không chỉ dập tắt ý chí bỏ trốn của cô, mà còn đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc trừng phạt tàn khốc hơn, nơi hắn sẽ cho cô thấy cái giá của sự không phục tùng.