MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Nhân Đỉnh CấpChương 539

Hôn Nhân Đỉnh Cấp

Chương 539

418 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 539

Lý Thế Nhiên đi đến sau lưng Hứa Như, hỏi cô: “Có biết bơi không?”

“Đương nhiên rồi, trước kia em nằm trong đội bơi lội của trường đó.” Hứa Như kiêu ngạo đáp lời.

“Đứng nhất từ dưới đếm lên?” Lý Thế Nhiên trêu cô.

Hứa Như tức giận trừng mắt nhìn anh: “Chúng ta bơi một trận đi.”

“Được thôi.” Lý Thế Nhiên cưng chiều cười cười.

Hứa Như mang kính bơi vào, nước biển từ từ tràn qua cánh tay, tràn qua đầu vai, cuối cùng tràn qua đỉnh đầu.

Hứa Như cảm thấy mình giống như biến thành một con cá được nước biển bao vây.

Đã lâu lắm rồi cô không bơi, Lý Thế Nhiên vẫn luôn ở bên cạnh cô, hiển nhiên là muốn bơi cùng với cô.

Xuyên qua lớp kính bơi cùng với nước biển, Hứa Như không chớp mắt nhìn người đàn ông anh tuấn ở bên cạnh, anh bơi qua cô một chút, cô mới cố gắng đuổi theo, hai người cứ người bơi người đuổi như thế một hồi.

Nhưng mà tầm nhìn cứ luôn rơi ở trên người Lý Thế Nhiên, Hứa Như không chú ý dụng vào một vật thể không rõ ràng, cô không phản ứng lại kịp liền bị sặc nước.

Nước biển mặn chát chảy vào trong họng làm Hứa Như đang bị sặc cảm thấy cánh mũi chua xót gấp bội.

Cô vùng vẫy vô ý thức, lại phát hiện mình đã được ôm lấy.

Tháo kính bơi xuống, Hứa Như bối rối nhìn Lý Thế Nhiên, cánh mũi lại cứ xót, Hứa Như không nhịn được nữa mà nước mắt trào dâng.

Lý Thế Nhiên trực tiếp hôn cô, hôn sạch sẽ nước mắt của cô.

“Lúc nào mới có thể để anh bớt lo lắng đây?”

“Cứ không cho anh bớt lo đó.” Hứa Như cố ý nói.

Ôm cổ của Lý Thế Nhiên, chân của cô cũng quấn lên giống như là một con gấu mà treo ở trên người Lý Thế Nhiên.

Lý Thế Nhiên ôm cô, chậm rãi đi đến bên bờ, sóng biển dâng lên từng đợt từng đợt, dịu dàng lại không mãnh liệt.

Mượn sức nổi của nước biển, Lý Thế Nhiên dễ dàng ôm Hứa Như lên trên bờ.

Đột nhiên đứng dậy từ trong nước, trọng tâm của Hứa Như có hơi bất ổn, lại đúng lúc có một cơn sóng biển đánh tới, gợn sóng vẩy bọt nước, Hứa Như không khỏi lảo đảo mấy bước.

Cánh tay có lực của Lý Thế Nhiên đỡ cô: “Cẩn thận đó.”