MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Nhân Thế Chấp, Tình Yêu Vô HạnChương 9: Món quà bất ngờ

Hôn Nhân Thế Chấp, Tình Yêu Vô Hạn

Chương 9: Món quà bất ngờ

1,901 từ

Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng len qua tấm rèm cửa, phủ một lớp vàng nhạt lên sàn gỗ. Lâm Tĩnh tỉnh dậy sau một đêm dài trằn trọc. Cuộc nói chuyện với Trình Hạo tối qua vẫn còn văng vẳng trong đầu cô.

Cô nhớ rõ ánh mắt anh khi cô nói rằng mình đã tổn thương — không còn lạnh lùng, mà dường như… có chút gì đó khựng lại, bối rối.

Cô không biết nên hiểu thế nào, nhưng ít nhất, cô thấy mình đã làm đúng.

Bước xuống phòng khách, cô bất ngờ khi thấy bàn ăn đã được dọn sẵn: bánh mì nướng, trứng ốp la, cà phê còn bốc khói. Một mảnh giấy nhỏ đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc tách:

“Hôm nay tôi có cuộc họp sớm. Ăn sáng đi, đừng bỏ bữa. – Trình Hạo.”

Chỉ là vài dòng ngắn ngủi, không hoa mỹ, nhưng khiến trái tim cô chao nhẹ.

Cô không ngờ anh sẽ để lại lời nhắn như vậy.

Lâm Tĩnh khẽ mỉm cười, cầm tờ giấy lên đọc lại mấy lần.

Từng con chữ gọn gàng, mạnh mẽ, lạnh lùng như con người anh, nhưng ẩn chứa trong đó là sự quan tâm vụng về mà anh chẳng biết cách thể hiện.

Cô ngồi xuống, cắn một miếng bánh mì, bỗng thấy mọi thứ ngọt hơn hẳn thường ngày.

Buổi sáng hôm đó, không khí ở công ty nhộn nhịp hơn thường lệ. Dự án quảng cáo mới mà cô phụ trách đang bước vào giai đoạn hoàn thiện, và cô phải trình bày ý tưởng trước ban giám đốc.

Cô mặc chiếc váy màu kem nhã nhặn, mái tóc búi gọn phía sau, đôi mắt to sáng ngời. Dù trong lòng vẫn còn nhiều cảm xúc lẫn lộn, nhưng cô đã học được cách giữ bình tĩnh.

Khi buổi họp kết thúc, mọi người đều tán thưởng. Ngay cả Phó Giang – người trước đây hay cạnh khóe cô – cũng không thể không công nhận:

— Ý tưởng lần này rất tốt, Tĩnh à. Tôi không ngờ cô có thể thuyết phục cả phòng giám đốc nhanh như vậy.

Lâm Tĩnh mỉm cười:

— Cảm ơn anh. Làm việc nhóm mà, không phải công của riêng ai.

Phó Giang định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc ấy, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số của Trình Hạo hiện ra:

“Chiều nay tôi đón cô sau giờ làm. Có chuyện cần nói.”

Cô hơi sững lại. Từ khi kết hôn đến giờ, anh chưa bao giờ chủ động đón cô ở công ty.

Phó Giang để ý ánh mắt cô, cười khẽ:

— Chồng cô à? Hình như anh ta bắt đầu biết quan tâm rồi nhỉ?

Cô hơi đỏ mặt, cười nhẹ cho qua, nhưng trong lòng lại nhộn nhạo như có sóng.

Buổi chiều, khi tan ca, đồng nghiệp xung quanh đều đã ra về. Lâm Tĩnh thu dọn tài liệu, rồi bước ra cổng.

Một chiếc xe đen bóng đỗ sẵn ở đó. Cửa kính hạ xuống, gió thổi nhẹ qua, để lộ khuôn mặt điển trai quen thuộc của Trình Hạo.

Anh vẫn mặc vest, nhưng cà vạt hơi lỏng, ánh mắt dịu hơn mọi khi.

— Lên xe đi.

Giọng anh trầm thấp, ngắn gọn, nhưng khiến tim cô khẽ rung.

— Anh đến thật à? Tôi tưởng anh bận.

— Có những chuyện bận cũng phải dành thời gian. — Anh đáp, rồi mở cửa ghế phụ.

Cô khẽ cười, bước lên xe. Bầu không khí trong xe tràn ngập hương gỗ nhẹ dịu. Cô nghiêng đầu, nhìn anh lái xe, ánh nắng hoàng hôn rọi lên sống mũi cao thẳng của anh, khiến gương mặt ấy thêm phần góc cạnh.

Một lúc lâu, cô hỏi:

— Anh định đưa tôi đi đâu?

— Cứ đi rồi biết.

Câu trả lời mơ hồ khiến cô vừa tò mò vừa hồi hộp.

Xe chạy qua con đường ven sông, rẽ vào một khu biệt thự yên tĩnh. Cuối cùng, anh dừng lại trước một cửa hàng hoa nhỏ, bảng hiệu ghi: “L’Olivier – Hơi thở của thiên nhiên.”

Cô ngạc nhiên:

— Hoa à? Anh mua cho ai?

Trình Hạo xuống xe, đi vòng sang bên cô, mở cửa xe.

— Cho cô.

Cô đứng sững lại, mắt mở to.

— Cho… tôi?

Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi nắm nhẹ tay cô, kéo vào trong cửa hàng.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động chạm vào cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến cô không khỏi bối rối.

Cửa hàng ngập tràn hương hoa dịu nhẹ. Một cô nhân viên trẻ bước ra, nở nụ cười tươi rói:

— Chào anh chị, anh Trình, bó hoa anh đặt đã chuẩn bị xong rồi ạ.

Cô gái quay sang đưa bó hoa cho anh: một bó hoa tulip trắng tinh khôi, được gói trong lớp giấy bạc đơn giản mà sang trọng.

Trình Hạo nhận lấy, rồi quay sang đưa cho Lâm Tĩnh.

— Tặng cô.

Lâm Tĩnh ngơ ngác nhận lấy bó hoa, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên.

— Sao… sao anh lại tặng tôi hoa?

— Tôi nghe nói hôm nay cô thuyết trình thành công. Chúc mừng.

Giọng anh đều đều, dường như chẳng có cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lại không giấu được chút lúng túng.

Cô nhìn anh một lúc, rồi khẽ bật cười.

— Anh luôn vậy sao? Làm gì cũng bình tĩnh, nhưng lại khiến người khác không biết phải nghĩ thế nào.

Anh nhướng mày:

— Nghĩ gì?

— Nghĩ xem anh thật lòng hay chỉ vì phép lịch sự.

Trình Hạo hơi khựng lại, rồi cười nhẹ, hiếm hoi đến mức khiến cô phải ngẩn người.

— Có lẽ… cả hai.

Cô nhìn anh, ánh mắt giao nhau trong vài giây. Giữa không gian thoang thoảng hương hoa, khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.

Trên đường về, cô ôm bó hoa trong lòng, khẽ nói:

— Tulip trắng tượng trưng cho tình yêu thuần khiết. Anh biết không?

— Biết.

— Vậy anh chọn nó vì ý nghĩa đó sao?

Anh im lặng vài giây, rồi đáp:

— Tôi chọn vì cô thích sự giản đơn.

Câu trả lời ấy khiến tim cô đập mạnh.

Anh nhớ à? – cô nghĩ thầm.

Cô từng nói điều đó cách đây mấy tuần, trong một cuộc trò chuyện ngắn khi anh hỏi về sở thích. Cô không ngờ anh lại nhớ.

Không khí trong xe trở nên ấm áp, nhưng cũng tràn ngập sự lúng túng nhẹ nhàng.

Cô quay sang nhìn anh, khẽ nói:

— Cảm ơn anh.

Anh chỉ đáp ngắn gọn:

— Không có gì.

Nhưng khóe môi anh khẽ cong lên — một nụ cười nhỏ, hiếm hoi đến mức cô cảm thấy trái tim mình như tan chảy.

Khi về đến nhà, cô đặt bó hoa lên bàn phòng khách. Ánh đèn ấm áp phản chiếu những cánh hoa trắng muốt, khiến không gian như sáng bừng.

Trình Hạo tháo áo vest, đi thẳng đến tủ rượu, rót cho mình một ly vang. Anh ngồi xuống sofa, giọng trầm khẽ vang lên:

— Hôm nay cô mệt không?

— Không. Nhưng lạ thật, anh lại quan tâm đến tôi à?

Anh liếc nhìn cô, giọng bình thản:

— Tôi chỉ hỏi lịch sự thôi.

— Vậy à. — Cô cười khẽ, bước lại gần. — Nhưng dù là lịch sự hay thật lòng, tôi cũng cảm ơn.

Anh im lặng, mắt khẽ dừng lại nơi bó hoa trên bàn.

— Cô thích không?

— Rất thích. — Cô nói, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên những cánh hoa mềm mại. — Không phải vì bó hoa đâu, mà vì… người tặng.

Câu nói ấy khiến không khí chùng xuống.

Trình Hạo hơi khựng lại, ánh mắt thoáng dao động. Anh quay mặt đi, giọng trầm hẳn:

— Đừng nói những điều dễ gây hiểu lầm như thế.

Lâm Tĩnh nhìn anh, cười nhẹ nhưng trong mắt lại buồn man mác:

— Tôi đâu nói sai. Chỉ là cảm ơn anh thôi.

Anh không đáp. Trong lòng anh dấy lên cảm giác kỳ lạ — vừa muốn giữ khoảng cách, vừa không muốn cô xa mình.

Đêm đó, khi Lâm Tĩnh về phòng, cô đặt bó hoa tulip lên bàn cạnh giường. Ánh sáng dịu chiếu lên từng cánh hoa, khiến chúng như tỏa sáng.

Cô nằm xuống, nhìn lên trần nhà, khẽ thì thầm:

— Món quà bất ngờ thật đấy, Trình Hạo. Nhưng… anh đang giấu điều gì trong lòng vậy?

Trong khi đó, ở phòng làm việc, Trình Hạo ngồi một mình trước cửa sổ. Bên ngoài, ánh đèn thành phố nhấp nháy trong màn đêm.

Trên bàn, điện thoại anh hiện lên một tin nhắn từ người bạn thân – Lâm Nghiên:

“Nghe nói cậu tặng hoa cho vợ? Không ngờ Tổng Giám đốc Trình cũng có lúc lãng mạn thế.”

Anh nhìn dòng chữ, môi khẽ cong nhưng ánh mắt trầm xuống.

Anh không trả lời. Thay vào đó, anh đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế.

Trong đầu anh, hình ảnh Lâm Tĩnh mỉm cười khi nhận bó hoa cứ hiện lên không dứt.

Có lẽ anh đã quá quen với việc kiểm soát mọi thứ — công việc, thời gian, cảm xúc. Nhưng với cô, mọi thứ đều trở nên ngoài tầm tay.

Anh đã cố tự nhủ rằng hôn nhân này chỉ là hợp đồng, rằng anh không được phép rung động.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy cô, anh lại thấy lòng mình dao động.

Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt của cô đều khiến anh không thể dửng dưng.

Anh khẽ lẩm bẩm, giọng trầm buồn:

— Tôi đang làm cái gì thế này, Lâm Tĩnh?

Ánh mắt anh dừng lại trên bó hoa thứ hai – bó tulip anh đặt riêng, giống hệt bó anh tặng cô.

Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm điều ngớ ngẩn như vậy: mua hai bó hoa giống nhau chỉ để giữ lại một bó cho riêng mình.

Đó là cách duy nhất để anh cảm thấy, ít nhất họ vẫn có một sợi dây vô hình nối kết.

Sáng hôm sau, khi anh bước xuống phòng khách, Lâm Tĩnh đã dậy sớm. Cô đang cắm lại bó hoa, mái tóc buộc cao, nụ cười nhẹ nở trên môi.

Anh đứng nhìn cô một lúc lâu mà không nói gì. Có lẽ lần đầu tiên anh nhận ra — người phụ nữ ấy, khi không cố gắng, lại rạng rỡ đến thế.

Lâm Tĩnh quay lại, bắt gặp ánh mắt anh, hơi ngượng ngùng:

— Anh dậy rồi à? Tôi đang thay nước cho hoa.

Anh khẽ gật đầu:

— Làm vậy hoa sẽ tươi lâu hơn.

Cô cười:

— Ồ, anh biết cả việc này nữa à?

Anh đáp nhỏ, mắt vẫn nhìn bó hoa:

— Tôi vừa học được thôi.

Cô không hiểu vì sao, nhưng cảm thấy câu nói ấy rất lạ — như thể anh đã thật sự quan tâm, thật sự muốn hiểu cô.

Bữa sáng diễn ra trong không khí yên ả. Không còn những khoảng im lặng gượng gạo, mà thay vào đó là vài câu hỏi han vụn vặt, vài ánh nhìn không còn né tránh.

Khi anh chuẩn bị đi làm, cô tiễn anh ra cửa.

Trước khi lên xe, anh khẽ quay lại, nói nhỏ:

— Tối nay tôi về sớm. Cô muốn ăn gì, tôi sẽ mua.

Cô thoáng sững, rồi khẽ mỉm cười:

— Gì cũng được. Miễn là anh về.

Anh nhìn cô thêm vài giây, rồi gật nhẹ.

Khi xe rời đi, gió nhẹ lướt qua tóc cô, mang theo hương hoa thoang thoảng từ căn nhà phía sau.

Trên bàn phòng khách, bó tulip trắng vẫn tỏa hương dịu dàng — như minh chứng cho sự thay đổi âm thầm trong mối quan hệ của họ.

Một khởi đầu nhỏ bé, nhưng chân thành.