MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Quân Ta Tiểu Ngạo Thiên Cổ - Lâm Bắc PhàmChương 183: Tâm tình thư sướng hơn nhiều

Hôn Quân Ta Tiểu Ngạo Thiên Cổ - Lâm Bắc Phàm

Chương 183: Tâm tình thư sướng hơn nhiều

607 từ · ~4 phút đọc

"Mùa đông và nồi lẩu, quả nhiên là tuyệt phối

"Ai nói không phải chứ? Lão phu sống hơn bốn mươi năm, đến bây giờ mới biết có nồi lẩu! Đem miếng thịt thả vào trong nồi lửa nóng hổi là có thể lấy ra ăn, vừa tươi vừa mềm! Nhất là mùi vị cay này, ăn vào toàn thân đều đổ mồ hôi, sảng khoái!"

"Lão phu càng ưa thích canh thơm hơn. Ăn xuống môi lưu hương, khiến người ta cảm thấy ngon miệng hơn!"

"Cay mới tốt! Là đàn ông, nên ăn cay!"

"Nghe ta nói đi, vẫn là nấu canh là tốt nhất! Vị cay này của ngươi, đã đem mùi vị nguyên liệu nấu ăn làm mất hết rồi!"

"Vẫn là ăn cay, tê cay cũng được!"

Hoàng Đế An Quốc ngơ ngác, hai người này làm gì có dáng vẻ làm Hoàng Đế?

Không hề có hình tượng gì, không khác gì một thôn phu phố phường!

Nếu như không phải người chung quanh nói cho hắn biết, hai vị này chính là người hắn muốn tìm, hắn muốn quay đầu bỏ đi.

Hoàng Đế An quốc khó hiểu đi tới.

Hai vị Hoàng Đế ngừng cãi vã, không hẹn mà cùng nhìn sang.

Hoàng Đế của Mạc Quốc nheo mắt lại: "Các hạ hẳn là từng là Hoàng Đế An Quốc, hiện tại là An Quốc Công?”

Hoàng Đế An quốc kinh hãi: "Làm sao ngươi biết?"

Hoàng Đế Thương Quốc mở miệng nói: "Có phải chuyến này ngươi tới tìm chúng ta không?”

Hoàng Đế An quốc lại giật nảy mình: "Sao ngươi cũng biết?"

Hoàng Đế của Mạc Quốc lại nói: "Có phải trong lòng ngươi có chút hoang mang khó hiểu nên mới đặc biệt đến thỉnh giáo chúng ta hay không?”

Hoàng Đế An quốc lại giật nảy mình: "Sao ngươi lại biết?"

Hoàng Đế Thương Quốc hỏi: "Có phải ngươi muốn biết, làm sao sống sót ở Đại Hạ?"

Hoàng Đế An quốc khiếp sợ thất sắc: "Sao các ngươi biết hết mọi thứ vậy?"

Hai vị Hoàng Đế nhìn nhau, cười ha hả, đồng thanh nói: "Bởi vì chúng ta đều từng như vậy mài!"

Buông bát đũa trong tay xuống, kéo Hoàng Đế An quốc tới.

"Nào, tiểu tử, nghe lão ca giảng giải cho ngươi một chút, ngươi sẽ nhanh chóng không còn mờ mịt nữa!"

"Không chỉ là không mê mang, hơn nữa còn rất nhanh gia nhập vào chúng ta!"

Cuối cùng, trải qua một phen khuyên bảo của hai vị Hoàng Đế, Hoàng Đế An Quốc chú ý tới nguyên nhân mình thua, hiểu rõ chênh lệch giữa mình và Lâm Bắc Phàm.

Đồng thời cũng hiểu được, ở chỗ này không cần lo lắng đến việc bị sợ hãi.

Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, muốn chơi thì chơi, bởi vì tên kia không hề đặt ngươi vào trong lòng.

"Trải qua sự khuyên bảo của hai vị lão ca, trẫm... Lão phu tâm tình thư sướng hơn nhiều!"

Hoàng Đế An Quốc đều trầm tĩnh lại, nhìn cái nồi đỏ nước sôi, nấu linh tỉnh trên lửa than bên cạnh, mùi thơm nức mũi, hết sức hiếu kỳ: "Đây là vật gì vậy, ngửi thơm quá đi!"

"Lão đệ, giới thiệu với ngươi một chút!"

Hoàng Đế của Mạc Quốc cười nói: "Thứ trước mắt gọi là nồi lẩu, là cách ăn của một loại thức ăn! Ngươi cũng giống như ta... Như vầy... Cứ làm như vầy là được. rồi! Lão phu dám khẳng định, nhất định ngươi sẽ yêu cái nồi lẩu này!"