Thành phố S vào tháng Mười bắt đầu đón những cơn gió lạnh đầu mùa. Tại sảnh khách sạn Grand Hyatt, một bữa tiệc từ thiện đang diễn ra vô cùng náo nhiệt. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu lên những bộ trang sức đắt tiền và những nụ cười xã giao hoàn hảo.
Thẩm Vãn Hi đứng ở một góc khuất gần ban công. Cô diện một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc nhạt, chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai, thanh thoát. Trên ngực áo, một đóa hoa sen trắng được thêu bằng kỹ thuật Tô Tú tỉ mỉ đến từng đường kim mũi chỉ, trông sống động như vừa hái từ dưới hồ lên.
"Vãn Hi, sao lại đứng đây? Mau ra kia chào hỏi đạo diễn Vương đi!" – Quản lý của cô, chị Hà, vội vã chạy lại, gương mặt lo lắng.
Thẩm Vãn Hi khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: "Chị Hà, em không thích những chỗ ồn ào đó. Hơn nữa, em đến đây là để gặp người của Phó gia."
Chị Hà thở dài. Thẩm Vãn Hi là nghệ sĩ dưới trướng công ty, nhưng lại là một sự tồn tại kỳ lạ. Cô xinh đẹp, thậm chí là vẻ đẹp cổ điển hiếm thấy trong giới showbiz đầy rẫy những khuôn mặt thẩm mỹ. Thế nhưng cô không tranh, không giành, chỉ thích đóng những vai phụ nhỏ và dành phần lớn thời gian cho xưởng thêu cũ kỹ của gia đình.
Đúng lúc đó, cả sảnh tiệc bỗng chốc im bặt. Một nhóm người bước vào từ cửa chính. Đi đầu là một người đàn ông cao lớn, diện bộ vest đen thủ công tinh xảo. Gương mặt anh như được tạc từ đá lạnh, đôi kính gọng vàng che bớt sự sắc sảo của đôi mắt phượng, nhưng vẫn không giấu được khí chất áp đảo của người nắm quyền.
Phó Kính Thần – người thừa kế duy nhất của đế chế tài chính Phó thị, người mà giới truyền thông gọi là "vị thần lạnh lùng của giới kinh doanh".
Thẩm Vãn Hi siết chặt chiếc túi cầm tay. Trong đó có một tờ giấy cam kết. Xưởng thêu của ông nội cô đang đứng trước bờ vực phá sản vì nợ nần do người chú ham mê cờ bạc gây ra. Cách duy nhất để giữ lại di sản của tổ tiên là thực hiện lời hứa hôn từ đời trước với nhà họ Phó.
Phó Kính Thần không dừng lại ở thảm đỏ, anh đi thẳng về phía góc ban công – nơi Thẩm Vãn Hi đang đứng. Đám đông bắt đầu xì xào: "Đó chẳng phải là nữ diễn viên tuyến 18 Thẩm Vãn Hi sao? Cô ta định dùng nhan sắc để quyến rũ Phó tổng à?"
Dừng bước trước mặt cô, mùi gỗ đàn hương thanh khiết từ người anh bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp. Phó Kính Thần nhìn cô gái chỉ đứng đến ngực mình, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng rất khó nhận ra.
"Thẩm tiểu thư, chúng ta ra chỗ vắng hơn để nói chuyện?" – Giọng anh trầm ấm, mang theo sự nam tính không thể chối từ.
Họ bước ra ban công lộng gió. Thẩm Vãn Hi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đưa tờ thỏa thuận ra: "Phó tiên sinh, tôi đồng ý với đề nghị của anh. Tôi sẽ kết hôn với anh, đổi lại, anh hãy giúp tôi giữ lại xưởng thêu Thẩm thị."
Phó Kính Thần không nhìn tờ giấy, mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt hạnh đang run rẩy của cô. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách.
"Vãn Hi, em nghĩ tôi thiếu người để kết hôn sao?"
Thẩm Vãn Hi sững sờ, tim đập loạn nhịp: "Tôi... tôi biết mình không có gì xứng với anh, ngoại trừ việc thực hiện hôn ước..."
"Sai rồi." – Anh đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua gò má mịn màng của cô, hơi thở nóng hổi – "Tôi chọn em, vì đó là em. Sáng mai, 8 giờ, tôi đón em đi đăng ký."
Anh quay lưng bỏ đi, để lại Thẩm Vãn Hi đứng ngẩn ngơ dưới ánh trăng. Cô không thấy được, sau lớp kính gọng vàng ấy, ánh mắt Phó Kính Thần tràn đầy sự chiếm hữu đã kìm nén suốt nhiều năm. Với anh, đây không phải thương vụ kinh doanh, mà là cuộc săn lùng con mồi quý giá nhất đời mình.