MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh KhiếtChương 15: Bí Mật Trong Chiếc Hộp Gỗ Đào

Hôn Ước Đắt Giá: Cưng Chiều Ảnh Hậu Thanh Khiết

Chương 15: Bí Mật Trong Chiếc Hộp Gỗ Đào

771 từ · ~4 phút đọc

Một tuần sau, khi đang dọn dẹp lại xưởng thêu cũ của gia đình để chuẩn bị mở một lớp dạy thêu miễn phí cho trẻ em, Vãn Hi tình cờ phát hiện ra một ngăn bí mật dưới sàn nhà, ngay vị trí đặt khung thêu của bà nội ngày xưa.

Bên trong là một chiếc hộp bằng gỗ đào thơm ngát, được khóa kỹ. Sau khi tìm được chìa khóa, cô mở hộp ra và bàng hoàng thấy bên trong là một tập bản thảo thiết kế trang phục cổ xưa, kèm theo một bức thư tay đã úa màu của bà nội.

Bức thư viết: "Vãn Hi, khi con đọc được những dòng này, có lẽ con đã trưởng thành. Thẩm gia chúng ta không chỉ có kỹ thuật thêu, mà còn nắm giữ bí mật về 'Phượng Bào Thiên Hạ' – bộ trang phục vốn dành cho hoàng hậu ngày xưa. Có người đã vì nó mà hãm hại gia đình ta. Hãy cẩn thận, món đồ này là báu vật nhưng cũng là lời nguyền."

Vãn Hi run rẩy cầm tập bản thảo. Những họa tiết trong đó tinh xảo đến mức không tưởng, dường như chỉ có thần tiên mới thêu ra được. Cô nhận ra đây chính là thứ mà Phó Vinh và những kẻ thù của gia đình cô tìm kiếm bấy lâu nay.

Đúng lúc đó, có tiếng bước chân dồn dập phía ngoài. Vãn Hi vội vàng giấu chiếc hộp vào túi xách. Một đám người lạ mặt xông vào, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mang vẻ ngoài trí thức nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm độc. Đó là Giáo sư Lâm – một chuyên gia đồ cổ nổi tiếng, nhưng thực chất là kẻ đứng sau nhiều vụ trộm cắp cổ vật.

"Thẩm tiểu thư, giao chiếc hộp đó ra đây, tôi sẽ để cô đi," Giáo sư Lâm cười lạnh.

Vãn Hi lùi lại, tay siết chặt túi xách: "Tôi không biết ông đang nói gì."

"Đừng giả bộ. Bà nội cô đã giấu bản thảo Phượng Bào ở đây. Đó là tài sản vô giá của quốc gia, không thuộc về một cá nhân nào cả."

Trong lúc lâm nguy, một đoàn xe đen sang trọng phanh gấp trước cửa xưởng thêu. Phó Kính Thần bước xuống, gương mặt anh lạnh như tiền, sát khí tỏa ra khiến đám người của Giáo sư Lâm phải chùn bước.

"Giáo sư Lâm, ông định đụng vào người của tôi ở địa bàn của tôi sao?" Phó Kính Thần đi tới, che chắn hoàn toàn cho Vãn Hi phía sau lưng.

"Phó tổng, đây là chuyện của giới khảo cổ..."

"Tôi không quan tâm giới nào. Đụng đến vợ tôi, chính là đụng đến mạng sống của Phó Kính Thần này."

Trận đối đầu diễn ra căng thẳng. Phó Kính Thần không dùng bạo lực ngay, anh chỉ đưa ra một tập tài liệu chứng minh những hành vi buôn lậu cổ vật của Giáo sư Lâm suốt 20 năm qua.

"Nếu ông biến mất ngay lập tức, tôi sẽ cân nhắc việc gửi cái này cho cảnh sát chậm một chút. Nếu không..." Anh bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu hậu quả sẽ thảm khốc thế nào.

Đám người của Giáo sư Lâm sợ hãi rút lui. Vãn Hi lúc này mới ngã quỵ vào lòng anh, toàn thân run rẩy.

"Anh đã hứa sẽ không để bụi bặm vương vào em rồi mà," anh xoa dịu cô, giọng nói đầy xót xa.

Về đến nhà, Vãn Hi lấy chiếc hộp gỗ đào ra cho anh xem. Cô quyết định: "Kính Thần, em không muốn giữ nó làm của riêng. Em muốn dùng kỹ thuật trong bản thảo này để thêu bộ trang phục cho cảnh cuối của phim 'Cẩm Tú Thiên Hạ', sau đó sẽ tặng lại nó cho bảo tàng quốc gia. Như vậy, bí mật sẽ được công khai, và không ai còn có thể hãm hại Thẩm gia vì nó nữa."

Phó Kính Thần nhìn vợ mình bằng ánh mắt đầy tự hào. Cô gái của anh không chỉ có bàn tay tài hoa, mà còn có một trái tim vô cùng rộng lớn và thông tuệ.

"Được, tôi sẽ giúp em. Chúng ta sẽ để cả thế giới thấy được đỉnh cao của nghệ thuật thêu Thẩm gia."

Màn đêm buông xuống, nắng ấm lại một lần nữa len lỏi qua kẽ chỉ, sưởi ấm căn phòng nhỏ nơi hai trái tim đang cùng nhìn về một hướng. Sóng gió vẫn còn, nhưng họ biết, chỉ cần nắm tay nhau, không gì là không thể vượt qua.