MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp đồng hôn nhân 100 ngàyChương 42: Bổng nhiên cảm thấy mất mát

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

Chương 42: Bổng nhiên cảm thấy mất mát

471 từ

Lời vừa được nói ra chưa đến 5 giây, Uất Noãn Tâm mới biết rằng câu nói này có vẻ…rất mập mớ… rất dễ làm cho người khác hiểu nhầm ý nghĩa của câu nói…

Ơ, cô làm sao để rút lại lời vừa nói đây?

Lương Cảnh Đường không lên tiếng, chỉ nhìn cô cười, chờ đợi, ám chỉ đó giống như một câu nói đùa vô thưởng vô phạt.

“Ý của em là… anh là một luật sư xuất sắc… lại biết xuống bếp… bất cứ người phụ nữ nào cũng đều cảm thấy anh rất hoàn mỹ…”

“Trong số đó, có bao gồm em không?”

Uất Noãn Tâm giống như bị người khác ghim một cây kim, đột nhiên ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt sáng ngời từ tròng mắt đen láy của anh. Trong tim có một trận hoảng hốt không biết từ đâu đến, nắm chặt tay lại. Hô hấp đột nhiên trở nên khó khăng, hai má bắt đầu ửng đỏ.

Lương Cảnh Đường đột nhiên bật cười, tiếng cười bật ra từ lồng ngực, trong trẻo giống như tiếng của chuông bạc. Anh đưa tay lên xoa xoa đầu của cô: “Ngốc à, anh chỉ đùa với em thôi!” Nhiệt độ từ bàn tay anh truyền xuống da đầu cô rồi lan rộng ra khắp người, làm cho cả người như tê dại.

Uất Noãn Tâm ngớ ngẩn một hồi, sắc mặt mới dịu bớt, rồi cười với anh: “Oh…”

Cô biết rõ, trong mắt của anh, bản thân chỉ là một cô nhóc không hiểu chuyện, làm sao có thể phát sinh loại tình cảm đó chứ!

Cô đối anh, cũng không có bất kỳ mộng tưỡng nào hết.

Nhưng tại sao, tự dưng cô lại cảm thấy mất mát vậy chứ?

………………………………………

Về đến nhà cũng đã 4 giờ sáng, hai mắt của Uất Noãn Tâm như gấu mào, nhẹ nhàng đi lên lầu, đèn cũng lười mở, đi thẳng một mạch đến giường, vừa định nhắm mắt lại, trong bóng tối liền vang lên một giọng nói lạnh lùng như của ác ma.

“Cũng chịu về nhà rồi sao?”

Uất Noãn Tâm bị dọa đến giật bắn cả người, cảnh giác lui về phía sau vài bước. Lúc này mới phất hiện, ở bên quầy bar lờ mờ có bóng người. Xung quanh chổ anh đứng trán đầy hơi thở lạnh băng, chỉ cần đến gần một chút, liền bị đông cứng lại.

“…Nam, Nam Cung Nghiêu?”

Anh hừ lạnh một tiếng. ” Vẫn hy vọng tôi là người khác sao? Ví dụ như, người tình của cô ư?”

Cô tự động phớt lờ những lời châm chọc của anh. “Tại sao anh không mở đèn? Làm hết hồn!”

“Trong lòng cô có ma sao?”

“Tôi muốn đi nghĩ, mời anh đi ra ngoài!”

“Người tình của cô không để cho cô nghỉ ngơi sao? Thật quá đói khát nhỉ!