812 từ · ~5 phút đọc
Sáng hôm sau, phòng họp báo của Văn phòng Luật sư Lãnh Khải chật kín phóng viên và luật sư. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mọi người đều chờ đợi lời giải thích của Lãnh Khải về vụ rò rỉ thông tin và sự rút lui bí ẩn của Thẩm phán Cố Niệm.
Lãnh Khải xuất hiện, mặc bộ vest xám than hoàn hảo, thần thái lạnh lùng như thường lệ, nhưng có một sự thay đổi nhỏ: anh đứng cạnh anh, không phải là trợ lý hay thân chủ, mà là Cố Niệm.
Cố Niệm mặc một chiếc váy công sở màu kem thanh lịch, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một thẩm phán, nhưng chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón áp út của cô là bằng chứng không thể chối cãi.
Lãnh Khải bắt đầu, giọng anh dứt khoát, không một chút do dự. Anh không để cho giới truyền thông có cơ hội đặt câu hỏi vu vơ.
"Chào buổi sáng. Tôi triệu tập cuộc họp báo này để giải quyết hai vấn đề: Vụ án sáp nhập H&T và sự rút lui của Thẩm phán Cố Niệm."
Anh ngừng lại, quét ánh mắt qua phòng họp, đảm bảo sự chú ý tuyệt đối.
"Thứ nhất, về việc rò rỉ tài liệu, chúng tôi đã xác định được nguồn gốc. Đây là hành vi phá hoại có chủ đích, liên quan đến một bên thứ ba có động cơ cá nhân. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ bằng chứng và sẽ đệ đơn kiện tội phỉ báng và phá hoại tài sản trí tuệ ngay trong hôm nay."
Sau đó, Lãnh Khải chuyển trọng tâm, giọng anh trở nên sâu lắng nhưng vẫn đầy quyền lực.
"Thứ hai, và là vấn đề quan trọng nhất, liên quan đến Thẩm phán Cố Niệm. Tôi xin chính thức công bố: Thẩm phán Cố Niệm và tôi đã đính hôn. Chúng tôi đã giữ mối quan hệ này bí mật suốt bảy năm, tôn trọng nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp của cô ấy và lời hứa giữa chúng tôi."
Cả phòng họp chấn động. Tiếng máy ảnh vang lên liên hồi.
"Thẩm phán Cố Niệm đã rút lui khỏi vụ án không phải vì bất kỳ hành vi sai trái nào, mà là vì tôn trọng tuyệt đối nguyên tắc công tâm của Tòa án. Cô ấy không thể làm thẩm phán cho vụ án có liên quan đến chồng sắp cưới của mình."
Lãnh Khải nắm lấy tay Cố Niệm, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn bạc.
"Sự rút lui của cô ấy không phải là bằng chứng của tội lỗi, mà là lời thú nhận cao cả nhất của công lý và đạo đức nghề nghiệp. Bất kỳ ai cố gắng liên kết sự rút lui này với hành vi tham nhũng hay tiết lộ bí mật là đang cố tình phỉ báng một thẩm phán liêm chính."
Anh nhìn thẳng vào máy quay, đôi mắt anh sắc lạnh như băng: "Và tôi, với tư cách là luật sư, cũng như người chồng tương lai của cô ấy, sẽ dùng mọi biện pháp pháp lý để bảo vệ danh dự của Cố Niệm. Tôi sẽ tuyên bố quyền sở hữu đối với danh dự của vợ tôi trước bất kỳ kẻ phỉ báng nào."
Cố Niệm, người giữ thái độ im lặng suốt buổi họp báo, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô điềm tĩnh và rõ ràng.
"Tôi xin xác nhận mọi lời anh Lãnh Khải nói. Quyết định rút lui là do tôi, và đó là hành động đạo đức duy nhất tôi có thể thực hiện. Sau vụ án này, tôi sẽ trở lại Tòa án và tiếp tục công việc của mình với sự chính trực tuyệt đối. Lời hứa giữa chúng tôi đã kéo dài bảy năm, và đó là lời thú nhận của lý trí chứ không phải của cảm xúc nhất thời."
Buổi họp báo kết thúc trong hỗn loạn, nhưng mục đích đã đạt được. Toàn bộ giới pháp lý và truyền thông đã nhận được thông điệp rõ ràng: Mối quan hệ của họ là chính đáng, và sự rút lui của Cố Niệm là hành động đạo đức, không phải tội lỗi.
Trên xe trở về, Cố Niệm nhìn Lãnh Khải, sự căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là sự biết ơn.
"Anh đã lên kế hoạch tất cả," cô nói, "chính xác đến từng câu chữ."
"Luật sư luôn phải lên kế hoạch trước," Lãnh Khải đáp, nắm lấy tay cô. Anh đưa tay lên má cô, ánh mắt dịu dàng hơn. "Nhưng có một điều khoản anh quên thêm vào, Cố Niệm."
"Điều khoản gì?"
"Điều khoản vô hạn. Hợp đồng Tình Yêu Vô Thời Hạn này bắt đầu có hiệu lực ngay bây giờ. Và anh, sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa."