MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHotgirls Siêu QuậyChương 165

Hotgirls Siêu Quậy

Chương 165

468 từ · ~3 phút đọc

Thế là nó cứ ung dung ngồi thưởng thức một cách ngon lành trong khi hắn phải ngồi nhìn bằng một ánh mắt thèm thuồng. Thật sự hắn đang rất đói, đói mà bụng đánh trống nãy giờ. Thế mà nó lại chẳng thèm để tâm đến, còn nhẫn tâm ăn rất chi là từ tồn trước mặt hắn, như kiểu muốn trêu tức.


Nó chén sạch thức ăn trong dĩa, tô, chén chẳng còn một chút gì làm hắn thờ dài. Vậy là nó quyết định cho… hắn nhịn đói thật rồi! Rõ là cái miệng hại cái thân mà. Hắn quyết định từ nay sẽ không buột miệng nói mấy câu vớ vẩn kiểu như khinh thường nó như thế nữa, kẻo lại rước hoạ vào thân.


Nó đặt chén đũa xuống bàn rồi bước ra khỏi phòng bếp, ra thẳng phòng khách rồi cầm đôi giầy cao gót mang ra cửa, mang vào chân chuẩn bị đi. Nó quay lại nhìn hắn đang lủi thủi theo sau, mặt mày buồn rười rượi:


Đói không? – Nó nhếch mép.


Hừ… – Hắn thở hắt ra. Rõ ràng là nó biết, sao còn cố tình hỏi xoáy hắn như thế nữa? Hắn biết lỗi rồi…


Cho chừa cái tội ăn nói vô duyên. Bạ đâu nói đó… – Nó liếc.


Anh xin lỗi. – Hắn nói rồi thở dài.


Lần này cho anh chừa!


… – Hắn ngậm ngùi quay vào trong.


Này…đi đâu đấy? – Nó gọi, hỏi.


Không có gì!


– Cái mặt buồn thỉu buồn thiu.


Haizz…chán anh thật! Đói thì xuống bếp lấy thức ăn mà ăn. Cơm còn trong nồi ấy, sushi thì trong dĩa đặt trong tủ, sườn xào thì vẫn còn một phần trong chảo. Cả cari và đậu hũ Tứ Xuyên vẫn còn phần trong nồi. Anh tưởng em ác đến mức để anh nhịn đói sao? – Nó lắc đầu chán nản.


Em… – Hắn nhìn nó, mắt mở to.


Lần này cho anh bỏ cái tật. Ăn xong nhớ rửa chén luôn hộ em. Hôm nay đi làm về em không rảnh để rửa đâu. Anh mà không rửa cho đàng hoàng sạch sẽ thì đừng có mơ lần sau được ăn cơm. – Nó đe doạ.


Anh biết em thương anh mà! – Hắn cười tươi rói, nhào tới hôn cái “chụt” vào môi nó.


Anh…! – Nó trợn mắt nhìn cái tên mặt phởn trước mặt.


Hi…em đi vui vẻ! Anh vào ăn sáng đây! – Hắn ba chân bốn cẳng vọt vào nhà. Ở lại không khéo ăn giày của nó thì khổ thân.


Nó không nói gì nữa mà cầm chìa khoá con mui trần màu trắng đi thẳng ra ngoài cửa, miệng hơi cười. Bắt đầu một công việc mới nào!


…