Tống Ngọc Linh giờ đây đã như một miếng thịt thơm béo ngậy được bày sẵn lên đĩa, chỉ còn chờ đợi Triệu Thiên Phong mặc tình thưởng thức. Nếu không phải còn có sự hiện diện của mẫu thân, ắt hẳn Triệu Thiên Phong đã mặc tình giải phóng cho con quỷ dâm dục trong người. Nhưng bù lại, sự vướng bận này cũng mang đến cho Triệu Thiên Phong thêm nhiều phong vị.
Lâm Thiên Mỹ lúc này đã kê chiếc ghế gỗ cạnh giường, đặt kiều đồn phì nhiêu xuống. Bàn tay ngà ngọc của mỹ phụ chầm chậm đưa đến, đặt lên một bên nhũ hoa cao vút của thiếu nữ, nhẹ nhàng vuốt ve, cất lời giảng giải:
- Phong nhi. Đây gọi là nhũ phòng của nữ nhân, là nơi rất mềm mại và nhạy cảm, con phải hết sức nhẹ nhàng, trân quý.
Vừa nói, nàng vừa đưa mắt ra hiệu, Triệu Thiên Phong liền hiểu ý, cũng tự mình đặt tay lên một bên còn lại. Vừa chạm vào, bóp nhẹ, Triệu Thiên Phong đã mê mệt trước sự mềm mại, đàn hồi, ngập tràn sức sống xuân thì. Chàng không khỏi thích thú bóp thêm vài nhịp, gương mặt Tống Ngọc Linh lập tức trở nên đờ đẫn, thi thoảng có chút khẽ cau mày khi bàn tay nam tử dùng thêm chút lực. Lâm Thiên Mỹ lập tức nhận ra biểu hiện, vội vàng nghiêm giọng:
- Ngốc tử, đã bảo con phải nhẹ nhàng thôi mà, sao lại dùng sức.
Triệu Thiên Phong vội vã rụt tay về, còn Tống Ngọc Linh tuy xấu hổ nhưng trên gương mặt lại nhiều hơn là nuối tiếc và đôi chút dỗi hờn, dành cho chính vị mỹ phụ cứ mãi chen ngang dòng cảm xúc. Lâm Thiên Mỹ nhìn thiếu nữ, như đang thay nhi tử cất lời an ủi:
- Ngọc Linh, để con phải chịu ủy khuất rồi, Phong nhi từ nhỏ đã chuyên tâm theo bá phụ nó học võ công, có chút thô lỗ, con đừng giận nhé.
Tống Ngọc Linh vội chớp lấy cơ hội bày tỏ nỗi lòng:
- Con… không sao. Mẫu thân đừng trách Thiên Phong, cứ để… huynh ấy thoải mái, con biết bổn phận của mình mà.
Nghe những lời này, cả hai mẫu tử đều hết mực hài lòng. Lâm Thiên Mỹ cũng không ngăn cản nữa, ra hiệu cho Triệu Thiên Phong được tự do hành sự trên cặp tuyết lê trắng nõn. Chàng trai còn chờ gì hơn thế, ra sức phục vụ, rất nhanh đã làm thiếu nữ mê say, đôi mắt đẹp nhắm hờ, mơ màng hưởng thụ, thi thoảng lại cất lên tiếng rên khe khẽ.
Nhìn thấy biểu hiện của cô gái trẻ, bụng dạ Lâm Thiên Mỹ bỗng chốc nóng bừng, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ nhi tử nàng lại có thiên phú trong chuyện này. Nàng cảm giác đôi gò bồng đảo bên dưới nội y phấn hồng đã sớm căng lên, khát khao bản thân cũng được đôi bàn tay mạnh mẽ kia dày vò, sờ nắn. Tất nhiên, tất cả chỉ là trong ý nghĩ, còn bên ngoài nàng vẫn tiếp tục vai trò của một vị trưởng bối giàu kinh nghiệm.
- Tốt lắm… cứ làm như thế sẽ giúp nữ nhân thoải mái hơn, dễ dàng đón nhận…
Lời chỉ bảo nhanh chóng được chứng minh, khi đôi chân Tống Ngọc Linh đã bắt đầu vặn vẹo, hạ thân thiếu nữ như đang bị thứ gì đó thiêu đốt, nàng cảm nhận rõ ràng vừa có thứ gì đó tiết ra từ vùng khuê mật. Bên cạnh, Triệu Thiên Phong càng thêm ra sức, chiều chuộng không chỉ đôi bầu thịt mà còn cả hai hạt anh đào đỏ thắm, be bé đính phía trên, mỗi lần như thế đều khiến Tống Ngọc Linh há hốc mồm, thở dốc từng hồi nặng nhọc.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Lâm Thiên Mỹ vội vàng thúc giục:
- Được rồi. Phong nhi, con cũng giải khai trang phục của mình đi.
Triệu Thiên Phong đâu còn mong chờ gì hơn thế, từ nãy đến giờ, dương căn chàng đã căng cứng đến mức muốn xé toạc lớp vải quần. Chàng trai đứng hẳn người dậy, còn không kịp xuống giường, cứ thế tháo gỡ dây buộc cho chiếc quần dài trôi tuột xuống. Hai người phụ nữ theo phản xạ lảng tránh ánh mắt sang bên, thế nhưng chưa được mấy giây đã không cưỡng lại được sự hấp dẫn của phần nội khố căng phồng, đang bị thứ gì đó đội lên thành một cái lều to tướng.
Làm sao khác được khi chính Triệu Thiên Phong khi nhìn xuống cũng phải tấm tắc ngợi khen, hết sức hài lòng với thứ vốn liếng được thừa hưởng. Và rồi khi nó chính thức được giải khai, sáu con mắt đều nhanh chóng trợn trừng, kinh ngạc trước sự oai dũng, thậm chí có chút dọa người của thân nam tử.
Nhất là Tống Ngọc Linh, cơ thể thiếu nữ bây giờ đang run lên bần bật. Khi được mẫu thân dạy dỗ ở nhà, nàng đã được nghe rằng sẽ có chút đau đớn ban đầu khi hạ thân bị dương căn kia xâm nhập, lúc đó trong lòng thiếu nữ đã nảy sinh chút lo âu, sợ sệt. Giờ đây, khi được tận mắt chiêm ngưỡng khúc thịt to dài gần bằng cả cánh tay nàng như thế, hỏi sao Tống Ngọc Linh không khiếp đảm.
Còn về Lâm Thiên Mỹ, đôi mắt nàng sau chút kinh ngạc ban đầu thì lộ rõ nét si mê. Nàng đã là thục phụ, đương nhiên không còn sợ hãi nỗi đau khi mất đi trinh tiết. Không chỉ vậy, nàng thừa hiểu cảm giác sung sướng khi hạ thân được lấp đầy, điều mà Triệu Thiên Hoành, phu quân của nàng còn xa lắm mới mang lại được.
- Mẫu thân. Giờ con phải làm gì tiếp theo ạ? - Triệu Thiên Phong sau vài phút giây tự mãn cũng không quên việc chính.
Lâm Thiên Mỹ bị đánh thức khỏi cơn mộng mị, có chút giật mình, vội vàng lấy lại lý trí để làm tiếp phần việc của mình. Nàng tiến lại gần, ngồi hẳn lên mép giường, đưa tay chầm chậm kéo làn váy mỏng của thiếu nữ lên, đôi chân trắng nõn cũng theo đó dần hé lộ. Tống Ngọc Linh trong lúc còn đang mơ màng cũng vô cùng phối hợp, chẳng mấy chốc mép váy đã được kéo cao đến giữa đôi đùi ngọc đang thẹn thùng khép chặt.
- Linh nhi, có mẫu thân ở đây, con đừng sợ, cứ thả lỏng đi nhé.
Giọng nói dịu dàng của Lâm Thiên Mỹ cất lên khiến Tống Ngọc Linh dễ dàng buông lơi phòng vệ, thêm vào đó còn có những mong chờ khiến đôi chân thiếu nữ dần thả lỏng, nhẹ nhàng tách mở. Như chỉ chờ có thế, đôi bàn tay của mỹ phụ lập tức luồn vào khe hở giữa hai bắp đùi trắng nõn, vừa trợ lực, vừa kiềm giữ không cho Tống Ngọc Linh cơ hội khước từ. Dưới bàn tay ma thuật ấy, Tống Ngọc Linh cũng không biết bằng cách nào mình đã dang rộng hai chân, đầu gối cũng bị nâng lên khiến làn váy trôi tuột xuống, lộ ra vùng khuê mật tươi hồng roi rói.
Gương mặt Tống Ngọc Linh đỏ bừng còn đôi mắt Triệu Thiên Phong sáng rực như hai ngọn đèn pha. Trước mắt anh đang là một cái âm hộ non tơ, mơn mởn với chỉ vài sợi lông lún phún dường như vừa mới mọc. Dòng nước dãi đã chực trào nơi khóe miệng, nếu không phải còn có mẫu thân bên cạnh, có lẽ Triệu Thiên Phong đã ngay lập tức úp mặt vào mà thưởng thức món ngon khó cưỡng.
Thấy biểu hiện của nhi tử, Lâm Thiên Mỹ chỉ dám len lén mỉm cười, khẽ lắc đầu. Mỹ phụ biết nếu cứ để Triệu Thiên Phong nhìn chằm chằm như thế, Tống Ngọc Linh sẽ càng thêm xấu hổ. Hơn nữa, nãy giờ đôi trẻ đã mất khá nhiều thời gian, giờ cũng không còn sớm nữa, phải nhanh chóng để gạo nấu thành cơm mới được. Nghĩ vậy, nàng vừa hướng dẫn, vừa hối thúc:
- Phong nhi… mau ngồi vào giữa hai chân nương tử… Sau đó…
Lời nói đột ngột dừng lại khi Triệu Thiên Phong đã sẵn sàng vào vị trí. Lâm Thiên Mỹ không khỏi ngỡ ngàng với sự thành thục của con trai nhưng giờ không phải lúc nghĩ suy, nàng phải tiếp tục làm tròn bổn phận. Nhất là khi vừa rồi đã nhìn thấy cái thứ dương căn ngoại cỡ của nhi tử, nàng chắc chắn thiếu nữ sẽ phải một phen khổ sở, liền nhanh miệng dỗ dành
- À… Ừm… Ngọc Linh… Con là hoàng hoa khuê nữ, lần đầu tiên sẽ có chút đau đớn. Nhưng con đừng sợ, nó sẽ qua rất nhanh thôi. - Nói rồi nàng tiếp tục quay sang Triệu Thiên Phong, nghiêm giọng căn dặn - Phong nhi… Con phải hết sức nhẹ nhàng, không được gấp gáp.
Triệu Thiên Phong vội vàng vâng dạ nhưng chẳng để trong lòng, thời khắc này, không chỉ riêng chàng gấp mà chính thiếu nữ cũng đã chờ không nổi, khi đầu khấc to đùng đã liên tục cọ quẹt giữa hai mép môi mọng nước.
“Ư… Ưm…” - tiếng rên đầy thống khoái của thiếu nữ liên tục rộn vang, giờ đã không còn thứ gì có thể ngăn cản nàng buông thả bản thân, kể cả có là lễ giáo, tiết hạnh gì đi nữa thì cũng mặc.
“Phụp… Ứ…. Ứ… ứ….” - tiếng rên càng tha thiết khi đầu rùa đã thành công lọt qua khe cửa hẹp. Cơn sướng đầu đời nhanh chóng làm đầu óc Tống Ngọc Linh mụ mị, nàng thầm trách phụ mẫu và cả vị nhạc mẫu bên cạnh sao quá lôi thôi, sướng thế này mà nãy giờ cứ cản ngăn làm gì không biết.
Nhưng rồi, Tống Ngọc Linh sớm nhận ra bản thân đã quá sai lầm, theo sự xâm nhập càng lúc càng sâu của thiếu niên, hạ thân nàng bắt đầu cảm nhận những cơn đau thốn, cứ như cơ thể đang bị tách làm đôi ra vậy.