Đêm tiệc ra mắt dự án của công ty Giang Tự Phàm diễn ra tại một khách sạn sang trọng bậc nhất.
Cố Tri Ý bước vào, tay trong tay với Giang Tự Phàm. Cô mặc chiếc váy xanh cổ vịt lụa satin, trang sức kim cương lấp lánh, mái tóc được búi cao thanh lịch. Vẻ dịu dàng và tinh tế của cô dưới ánh đèn đã thu hút mọi ánh nhìn.
Tự Phàm, mặc bộ vest đen lịch lãm, trông càng thêm lạnh lùng và quyến rũ. Anh đi bên cô, tay luôn nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt anh đầy sự tự hào và chiếm hữu.
"Tuyệt vời lắm, Tri Ý. Em là nàng thơ của anh," Tự Phàm thì thầm vào tai cô, hơi thở anh nóng bỏng.
Trong suốt buổi tiệc, Tự Phàm luôn giữ cô sát bên mình. Anh giới thiệu cô với các đối tác quan trọng bằng một câu nói đơn giản nhưng đầy trọng lượng: "Đây là Cố Tri Ý, người phụ nữ của tôi."
Tri Ý cảm thấy hạnh phúc vô bờ bến. Cô cảm nhận được sự tôn trọng và trân trọng tuyệt đối của anh.
Tuy nhiên, cô vẫn là tâm điểm chú ý của nhiều người. Một đối tác của Tự Phàm, Lâm Duệ – một người đàn ông thành đạt và lịch thiệp, đến bắt chuyện với cô.
"Quản lý Cố có vẻ rất quan tâm đến kiến trúc không gian. Tôi hy vọng có cơ hội trao đổi nhiều hơn," Lâm Duệ nói, ánh mắt anh nhìn Tri Ý đầy sự ngưỡng mộ.
Tự Phàm đứng bên cạnh, ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh lẽo và cảnh giác. Mùi đàn hương của anh dường như tỏa ra mạnh mẽ hơn, cảnh cáo Lâm Duệ.
Tự Phàm mỉm cười, một nụ cười xã giao không chạm đến mắt. Anh đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên eo Tri Ý, kéo cô sát hơn vào cơ thể anh.
"Cảm ơn Lâm tổng. Nhưng Tri Ý không có thời gian. Cô ấy đang bận trao đổi sâu với tôi về dự án cuộc đời của chúng tôi," Tự Phàm nói, nhấn mạnh từ "cuộc đời" đầy hàm ý.
Lâm Duệ hiểu ý, lập tức lùi lại.
Sau khi Lâm Duệ rời đi, Tri Ý bật cười khúc khích. "Anh Tự Phàm, anh ghen à?"
"Anh không ghen," Tự Phàm đáp, nhưng ánh mắt anh lại phản bội. "Anh chỉ không thích ai ngắm nhìn vật sở hữu của anh quá lâu."
Tự Phàm kéo cô vào một góc khuất, dưới ánh đèn mờ.
"Đây là trừng phạt cho sự hấp dẫn quá mức của em," Tự Phàm thì thầm.
Anh cúi xuống, hôn cô, nụ hôn này mãnh liệt và công khai, không hề che giấu sự chiếm hữu của anh. Hắn ta muốn mọi người đều biết, cô đã thuộc về anh.
Nụ hôn nồng cháy giữa ánh đèn sân khấu, chứa đựng vị ngọt của sự ghen tuông và tình yêu mãnh liệt, là khoảnh khắc Tri Ý không bao giờ quên.