MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Hỗn LoạnChương 10

Hương Vị Hỗn Loạn

Chương 10

678 từ · ~4 phút đọc

Sau bữa sáng đầy căng thẳng, Ngân và Hải trở về phòng 301. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt so với không khí yên bình thường ngày.

Hải cố gắng giữ bình tĩnh. Anh cảm thấy bất an từ lúc tỉnh dậy. Cảm giác tội lỗi về đêm qua đè nặng, nhưng anh nhận thấy Ngân còn xa cách hơn anh gấp bội.

Ngân đứng bên ban công, nhìn ra biển, lưng quay về phía Hải. Cô gần như cố tình tạo ra một khoảng cách vật lý giữa họ.

"Ngân, em sao thế?" Hải bước đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.

Ngân giật mình, rụt vai lại một cách gần như phản xạ. Cô quay lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất, nhưng đôi mắt cô lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và hoảng loạn.

"Không có gì, anh. Em chỉ hơi mệt. Có lẽ do rượu đêm qua," Ngân đáp, giọng cô nhạt nhẽo như cố gắng thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục anh.

Hải cau mày. Hành động xa lánh của Ngân làm anh tổn thương. Anh biết cô thường xuyên lạnh nhạt, nhưng sự cự tuyệt đột ngột này lại làm anh nảy sinh những nghi ngờ không thể gọi tên.

"Em có vẻ không thoải mái khi ở cạnh anh. Ngân, chúng ta đến đây để hàn gắn mà. Có chuyện gì đang làm em khó chịu không?" Hải hỏi, giọng anh có chút buồn bã và cầu xin.

Ngân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Cô muốn ôm lấy anh, muốn khóc và nói ra sự thật, nhưng sự hèn nhát và ám ảnh về Bá Vỹ lại giữ cô lại. Cô sợ rằng nếu cô nói ra, Hải sẽ không bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương như cũ.

"Em xin lỗi, Hải. Em chỉ muốn được yên tĩnh một mình," Ngân nói, rồi quay lưng lại, tiếp tục nhìn ra biển.

Hải đứng đó, nhìn tấm lưng cô đơn của vợ. Anh cảm thấy một vết rạn lớn đang hình thành giữa họ. Sự lạnh nhạt của Ngân không giống sự giận dỗi, nó giống như sự che giấu một bí mật nào đó.

Anh nhớ lại sự nồng nhiệt và chủ động của Lan đêm qua (mà anh tưởng là Ngân). Sự đối lập này quá khủng khiếp. Người phụ nữ đã nằm dưới anh đêm qua khát khao anh, còn người phụ nữ đứng trước mặt anh lúc này lại đẩy anh ra.

Hải tiến lại gần chiếc bàn trang điểm. Một chi tiết nhỏ lọt vào mắt anh: chiếc khuyên tai kim cương của Ngân nằm lọt thỏm trong gạt tàn thuốc lá, nơi cô chưa bao giờ đặt đồ trang sức.

Anh cầm chiếc khuyên tai lên. Anh nhớ Ngân đã đeo nó khi họ đi ăn tối.

"Chiếc khuyên tai của em này, sao lại ở đây?" Hải hỏi, giọng anh đã trở nên nghiêm trọng hơn.

Ngân quay lại, khuôn mặt biến sắc khi thấy chiếc khuyên tai. Cô đã nghĩ mình đánh rơi nó ở quầy bar. Cô nhớ mình đã giật nó ra trong cơn vật vã với Vỹ.

"À... chắc là em... làm rơi lúc thay đồ," Ngân nói lắp bắp.

Hải không nói gì. Anh nhìn chiếc khuyên tai, rồi nhìn vẻ hoảng loạn không thể che giấu của Ngân. Một ý nghĩ đen tối và khủng khiếp bắt đầu nảy sinh trong đầu anh.

Tối qua, khi cô ấy say đến mức không nhớ gì, có phải cô ấy đã không về phòng này ngay không? Cô ấy đã ở đâu?

Sự nghi ngờ của Hải, ban đầu là về hành vi của mình, giờ đã chuyển hướng sang Thanh Ngân. Cảm giác tội lỗi của anh bỗng nhẹ đi một chút, thay vào đó là sự phẫn nộ và tò mò không thể kiềm chế.

Đó là khoảnh khắc mà Thiên Hải bắt đầu cuộc chiến đấu nội tâm của mình, không chỉ với sự phản bội của bản thân, mà còn với khả năng bị phản bội.