MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Hỗn LoạnChương 7

Hương Vị Hỗn Loạn

Chương 7

745 từ · ~4 phút đọc

Tia nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt Thanh Ngân. Cô khẽ cựa quậy, cơn đau đầu nhức nhối báo hiệu một đêm rượu chè say sưa.

Cảm giác đầu tiên là một sự thoải mái và thỏa mãn lạ lùng, như thể cô vừa trải qua một giấc mơ cuồng nhiệt nhất cuộc đời. Cô từ từ mở mắt.

Đôi mắt cô nhòe đi, rồi từ từ lấy lại tiêu cự. Cô nhìn thấy cánh tay đang đặt ngang eo mình. Nó rắn chắc và dày hơn cánh tay của Hải. Ngân đưa mắt nhìn lên.

Thay vì khuôn mặt điềm tĩnh, quen thuộc của Hải, cô nhìn thấy một khuôn mặt góc cạnh, sắc sảo và phóng khoáng—đó là Bá Vỹ.

Tất cả những ký ức hỗn loạn của đêm qua ùa về. Nụ hôn tham lam, cái chạm chiếm đoạt, sự bạo liệt của anh... và lời thì thầm của cô: "Đừng dừng lại..."

Ngân sốc đến tột độ. Cơn say đã tan biến hoàn toàn, để lại một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo. Cô đã phản bội chồng mình, không phải với một người lạ, mà với chồng của bạn mới quen.

Ngân nhẹ nhàng nhích ra khỏi vòng tay Vỹ. Trái tim cô đập như trống bỏi, cảm giác tội lỗi và ghê tởm bản thân bắt đầu lấn át sự thỏa mãn còn sót lại. Cô nhìn quanh căn phòng. Đây đúng là phòng 301 của cô, nhưng người đàn ông bên cạnh thì không phải.

Cô vội vàng nhặt chiếc váy đen nằm dưới sàn và khoác lên người. Cô phải đi. Ngay lập tức.

Ngân vừa bước chân ra khỏi giường thì Vỹ cựa quậy. Anh mở mắt, ánh mắt anh sắc lạnh và ngơ ngác trong giây lát khi nhận ra cô.

"Lan... em dậy rồi à?" Vỹ lắp bắp, giọng anh còn ngái ngủ.

Ngân đóng băng tại chỗ. Anh ta vẫn còn nhầm lẫn.

"Tôi... không phải Lan," Ngân thì thầm, giọng cô khô khốc.

Vỹ tỉnh hẳn. Anh ngồi bật dậy, cơ thể trần trụi. Anh nhìn Ngân, nhìn căn phòng, rồi nhìn đồng hồ. Anh nhận ra mọi thứ.

Khuôn mặt anh biến sắc. Từ một Bá Vỹ tự tin và chiếm đoạt đêm qua, anh trở nên bối rối và hoảng loạn.

"Chết tiệt! Ngân? Cô... cô là Ngân? Chúng ta... chuyện gì đã xảy ra?" Vỹ thì thào.

Ngân không muốn nói gì thêm. Cô chỉ muốn trốn chạy.

"Chúng ta say quá rồi. Chuyện này... chưa từng xảy ra. Anh... anh cứ xem như là một giấc mơ đi," Ngân nói một cách vội vã, kéo khóa váy lên.

Cô nhìn anh lần cuối. Ánh mắt Vỹ giờ đây không còn sự hấp dẫn ma mị, mà chỉ còn sự ngỡ ngàng và cầu xin. Nhưng Ngân không dám dừng lại. Cô lao ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại, để lại Bá Vỹ trần trụi trong sự hối hận và ám ảnh của buổi sáng.

Cùng lúc đó, tại phòng 302.

An Lan tỉnh dậy. Cô thấy mình được ôm ấp trong một vòng tay ấm áp và dịu dàng hiếm thấy. Cô mỉm cười, cảm thấy hài lòng sau đêm ân ái chậm rãi và thỏa mãn kia.

Lan quay sang. Cô thấy một khuôn mặt trầm tĩnh và hiền lành... nhưng đó không phải là Vỹ.

Đó là Thiên Hải.

Lan hét lên một tiếng nhỏ, vội vã kéo chăn lên che người.

Hải tỉnh giấc, mặt tái mét. Anh nhìn Lan, nhìn căn phòng lạ, rồi nhìn bộ đồ còn vương vãi trên sàn. Anh nhận ra sự thật khủng khiếp.

"Tôi... Tôi xin lỗi. Tôi say quá. Tôi tưởng... Đây là phòng 301. Tôi tưởng cô là Ngân..." Hải lắp bắp, anh run rẩy đến mức không thể nhặt nổi quần áo.

Lan che miệng, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Cô không thể tin được. Cô đã ngủ với chồng của bạn mới quen. Cảm giác thỏa mãn đêm qua giờ đã biến thành nỗi sỉ nhục và tội lỗi không thể chịu đựng được.

"Anh đi đi... làm ơn. Trước khi Vỹ quay lại..." Lan nức nở.

Hải không cần cô phải nói thêm. Anh vơ vội quần áo, không dám nhìn Lan lấy một lần nữa. Anh mở cửa, lao ra khỏi phòng, giống như một kẻ trộm đang bị truy đuổi.

Cả hai người đàn ông đều chạy trốn. Sự cấm kỵ và hưng phấn của đêm qua đã biến thành sự tan vỡ và đau đớn của buổi sáng.