MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 10: Quy ước "Hàng xóm hỗ trợ": Tú nấu cơm, Lam trả tiền chợ

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 10: Quy ước "Hàng xóm hỗ trợ": Tú nấu cơm, Lam trả tiền chợ

963 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn vàng từ trần cao hắt xuống quầy bar mặt đá trong căn hộ 1503, nơi Lê Phương Lam đang ngồi, một tay giữ ly trà gừng ấm, tay kia lướt những dòng tin nhắn công việc cuối cùng. Đối diện cô, Minh Tú đang say sưa gọt những củ khoai tây cho món súp sáng mai. Tiếng dao chạm vào thớt gỗ cộp cộp nhịp nhàng, tạo nên một âm thanh bắt tai, át đi cả tiếng gió rít qua khe cửa ban công của tòa chung cư chọc trời.

"Chị Lam này," Tú vừa làm vừa ngước lên, đôi mắt sau lớp kính cận hấp háy một vẻ tinh nghịch. "Chúng ta không thể cứ tiếp tục như thế này mãi được."

Lam hơi khựng lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng: "Tiếp tục thế nào? Chẳng phải mọi chuyện đang rất ổn sao?"

"Ổn với cái dạ dày của chị thôi," Tú đặt con dao xuống, chống cằm nhìn Lam. "Nhưng không ổn với ví tiền của em. Chị nhìn xem, một tuần nay chị toàn ăn chực nhà em. Mà em là dân freelancer, thu nhập bấp bênh, chị lại là giám đốc tập đoàn công nghệ lớn. Em thấy mình đang bị... bóc lột sức lao động quá mức."

Lam bật cười, một nụ cười hiếm hoi rũ bỏ vẻ sắc sảo thường ngày. Cô biết Tú đang đùa, vì số tiền đi siêu thị hôm trước cô định trả nhưng Tú nhất quyết giành lấy với lý do "người nấu có quyền chọn nguyên liệu bằng tiền của mình". Tuy nhiên, lòng kiêu hãnh và sự thực tế của một người trưởng thành khiến Lam không muốn mình trở thành kẻ "ăn bám" sự tử tế.

"Vậy em muốn sao? Tôi trả lương cho đầu bếp nhé?" Lam nửa đùa nửa thật.

Tú lắc đầu, xua tay nguầy nguậy: "Không, em không muốn làm người làm. Em muốn làm... đối tác. Em đã lập ra một bản 'Quy ước Hàng xóm hỗ trợ' đây này."

Tú đẩy một tờ giấy ghi chép bằng bút mực màu tím sang phía Lam. Trên đó, những dòng chữ tròn trịa nhưng rành mạch hiện ra:

Minh Tú: Đảm nhận vai trò "Trạm sạc dinh dưỡng". Lên thực đơn hằng ngày, nấu cơm sáng (nếu Lam kịp ăn) và cơm tối (khi Lam về). Đảm bảo tiêu chí: Không cay, tốt cho dạ dày, đủ chất.

Phương Lam: Đảm nhận vai trò "Nhà đầu tư thiên thần". Chịu trách nhiệm toàn bộ hóa đơn đi siêu thị, mua thực phẩm sạch hằng tuần.

Quyền lợi chung: Được ăn ngon, không phải đối diện với cái tủ lạnh trống rỗng và quan trọng là... có người nói chuyện cùng trong lúc ăn.

Lam đọc xong, khẽ mỉm cười. Bản quy ước này sực nức mùi vị của một sự quan tâm có tính toán – một kiểu tính toán rất đáng yêu.

"Tiền chợ đối với tôi không thành vấn đề," Lam ngước lên nhìn Tú, ánh mắt dịu dàng hơn. "Nhưng em sẽ vất vả lắm đấy. Công việc PM của tôi thất thường, có khi 10 giờ đêm mới về đến nhà. Em định đợi tôi thật sao?"

Tú lại cầm con dao lên, bắt đầu thái khoai tây thành những khối vuông nhỏ đều tăm tắp: "Cơm thì có nồi điện giữ ấm, canh thì hâm lại mấy phút là xong. Quan trọng là em đằng nào cũng phải nấu cho mình. Nấu cho một người hay hai người cũng chỉ tốn thêm chút thời gian nhặt rau thôi. Vả lại..." Tú hơi cúi đầu, giọng nhỏ đi một chút, "...ăn cơm một mình mãi cũng chán. Có chị sang, căn nhà này đỡ giống một văn phòng làm việc của Food Blogger hơn."

Lam nhìn vào những khối khoai tây nhỏ bé trên thớt. Cô chợt nhận ra rằng, đằng sau vẻ năng động và luôn tràn đầy năng lượng của Tú, cô gái này cũng có những khoảng trống cần được lấp đầy. Sự trao đổi này, trên danh nghĩa là tiền bạc và sức lao động, nhưng thực chất là một sự nương tựa về tinh thần giữa hai tâm hồn cô đơn ở tuổi 28.

"Được, tôi đồng ý," Lam dứt khoát. "Nhưng có một điều kiện: Chủ Nhật tôi không để em nấu. Tôi sẽ đặt bàn ở một nhà hàng nào đó, hoặc tôi sẽ thử... phụ em làm gì đó đơn giản. Em phải được nghỉ ngơi."

Tú ngẩng phắt dậy, đôi mắt sáng rực: "Chị định vào bếp á? Cháy nhà thì sao sếp?"

"Thì gọi cứu hỏa. Nhưng tôi không muốn chỉ biết ngồi chờ ăn," Lam kiên quyết, vẻ mặt PM quay trở lại.

"Chốt đơn!" Tú giơ tay ra.

Lam đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng ấm áp của Tú. Một bản hợp đồng không văn bản, không công chứng, chỉ được ký kết bằng hơi ấm của bếp lửa và mùi hương của trà gừng.

Kể từ tối hôm đó, hành lang giữa 1502 và 1503 không còn là ranh giới lạnh lẽo của hai hộ gia đình riêng biệt. Nó trở thành cây cầu kết nối giữa một người cần "sạc pin" và một người cần "chia sẻ". Mỗi buổi tối, Lam không còn phải dừng chân trước cửa nhà mình với tiếng thở dài đơn độc. Thay vào đó, cô biết rằng chỉ cần gõ nhẹ vào cánh cửa bên cạnh, sẽ có một bữa cơm nóng hổi và một nụ cười ấm áp đang đợi mình.

Giữa thành phố nghìn rưỡi đô một mét vuông này, hóa ra thứ đắt đỏ và khó tìm nhất không phải là căn hộ hạng sang, mà là cảm giác thuộc về một bữa cơm có hai đôi đũa cùng chạm vào đáy nồi.