MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ[Huyền huyễn] Thập thế đợi quân an – Thiên Lý Hành Ca (Hoàn)Chương 10: Tiểu Hắc họ Cố tên Thương, Cố Thương. Hắn thích một đào yêu đã chết từ lâu lắm rồi, tên nàng là Diệp Thanh Hoa

[Huyền huyễn] Thập thế đợi quân an – Thiên Lý Hành Ca (Hoàn)

Chương 10: Tiểu Hắc họ Cố tên Thương, Cố Thương. Hắn thích một đào yêu đã chết từ lâu lắm rồi, tên nàng là Diệp Thanh Hoa

2,248 từ · ~12 phút đọc

Tiểu Hắc niết lấy mặt ta rồi hôn lên môi. Ta ngẩn người, nước thuốc nóng hổi đắng ngắt từ môi hắn chảy vào miệng ta.

Đây là cái tính huống gì vậy? Ta rối loạn.

Hắn nhanh chóng uy ta uống hết ngụm nước thuốc, nước thuốc thuận lợi trôi xuống bụng ta. Bị vị đắng tập kích bất ngờ, mặt ta nhăn thành một đoàn. Đang muốn mắng hắn một trận, bỗng không biết hắn lấy ở đâu ra một viên kẹo, bóc giấy gói ra rồi nhét vào miệng ta.

Ta ngồi trên giường, miệng ngậm kẹo, hai mắt trừng lớn.

“Còn đắng không?” Hắn nhẹ giọng hỏi.

Ta ngẩn ngơ, chậm chạm như con rối, lắc đầu.

“Vậy uống nốt thuốc đi, ngoan.”

Hắn cầm chén thuốc đặt vào tay ta, còn mình thì đi ra ngoài.

Trên môi vẫn còn ẩm ướt, ta liếm lên, có chút đắng, lại có chút ngọt. Phát hiện động tác này đã bị Tiểu Hắc nhìn thấy, mặt ta nháy mắt đỏ rực như tôm luộc, ánh mắt đảo qua nụ cười như có như không trên môi hắn.

Sau khi hắn rời đi, căn phòng trở lại yên tĩnh.

Ta mím môi, tay cầm chén thuốc, vành mắt có gì đó chát chát.

“Nam nhân các ngươi… Đều không phải thứ gì tốt hết.”

Khi còn sống, Thương Âm cũng từng làm vậy với ta. Lúc đó ta đang mang thai nên không muốn uống thuốc, hắn đút cho ta uống từng chút một rồi nhét kẹo vào miệng ta. Bao nhiêu cái đắng cũng biến thành ngọt, đến mức sau này bất kể hắn có làm gì với ta, ta đều cảm thấy như đang ăn mật.

Nữ tử là vậy, chỉ cần nam nhân đối xử với nàng tốt một chút, thì mỗi một chi tiết nàng đều nhớ kỹ trong lòng.

Thế nhưng hiện thực tàn khốc vô luận cách nào cũng không thể xóa bỏ.

Vài ngày sau ta đều tránh mặt Tiểu Hắc, mãi cho đến khi xuống trù phòng tìm ăn, trù tử* thấy ta liền nói: “Hoa Nhi gia hôm nay tới thực sớm, chắc còn chưa ăn sáng đúng không, ngài muốn ăn gì để tiểu nhân đi làm cho ngài!” (*trù tử: đầu bếp)

Khuôn mặt mập mạp của trù tử tràn đầy tươi cười. Lúc còn sống hắn làm việc tại ngự thiện phòng ở Lỗ quốc, bất cẩn nếm nhầm phải bát canh bị hạ độc của một vị phi tử nào đó mà lăn ra chết.

“Không cần, ta xem có cái gì ăn được là được,” câu hồn về xong đói muốn chết. Ta mở cái lồng hấp bên cạnh ra, ở trong chứa đầy bánh bao nóng hổi liền ăn kèm với thịt kho tàu, mùi vị cũng không tệ.

Vừa ăn vừa cùng trù tử tán gẫu.

“Hoa Nhi gia thực sự là có phúc khí nha.”

“Cái gì cơ?”

“Lần trước Hoa Nhi gia từ dương thế trở về không phải bị thương hay sao, Cố đại nhân liền đứng ở chỗ này,” hắn dậm dậm chân, ánh mắt hướng về phía bếp lò, “hầm thuốc cho ngài tận bốn canh giờ, dược liệu toàn là thứ tốt nhất, trong đó có cả loại thảo dược mà năm đó Cố đại nhân trừ ma lập công lớn, được Địa Tạng Vương Bồ tát thưởng cho, có tác dụng chữa trị nội thương đó.”

Ta lẳng lặng nghe không nói gì, bánh bao với thịt kho tàu trong miệng càng lúc càng thấy mất hết vị.

“Hoa Nhi gia dù gì cũng là một cô nương, Cố đại nhân kia mặt tuy đen một tẹo, nhưng đối xử với ngài rất tốt. Tiểu nhân nói thật, ở Phong Đô này có không ít cô nương thích Cố đại nhân đến mức ngày đêm ngóng trông đâu, còn trong mắt Cố đại nhân chỉ có mình ngài thôi. Tiểu bạch kiểm ngoại trừ đẹp mắt thì làm được cái gì chứ, lúc chết rồi không phải cái túi da đấy cũng hỏng theo hay sao.” (*tiểu bạch kiểm: thường chỉ những chàng trai trắng trẻo, đẹp trai nhưng yếu ớt, công tử bột / một nghĩa khác là chỉ trai bao, trai hám tiền)

Vị thịt kho tàu bắt đầu như sáp. Ta trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn liền thức thời mà im lặng.

Tiểu Hắc họ Cố tên Thương, Cố Thương. Hắn thích một đào yêu đã chết từ lâu lắm rồi, tên nàng là Diệp Thanh Hoa.

《 Hoa Mạch Thư Các 》

Năm Thương Âm mười chín tuổi, phụ thân của hắn, Lung quốc một đời tướng quân tạ thế —— lưng mang trọng tội, trong lao còn bị Tể tướng hãm hại uống phải rượu độc mà chết.

Trên dưới triều đình hỗn loạn bất an. Trảm thủ đài ở Ngọ môn không được yên tĩnh ngày nào, cứ máu người này tiếp máu người nọ thấm đẫm mấy tấm gỗ bên dưới.

Không lâu sau đó, một chuyện cực kì bí mật được đưa ra ánh sáng. Thì ra vị Tướng quân kia là con riêng của Hoàng Thái tổ đã qua đời, có tín vật của Thái tổ cũng như gấm thư làm bằng chứng. Hắn thận trọng leo lên chức Tướng quân để được gần triều đình hơn, sau đó mưu đoạt ngôi vị Hoàng đế.

Theo lẽ tự nhiên, Thương Âm cũng là huyết thống hoàng thất. Nghe được vậy, bách quan đại thần nhất thời thổn thức không thôi. Chẳng biết vì sao mà tin tức lại truyền ra cả bên ngoài, khiến cho trong ngoài cung lẫn phố phường đường ruộng xôn xao bàn tán.

Ngoài ra, còn có một chủ đề được lưu truyền nhiều hơn. Đó là chuyện đương kim Hoàng đế vừa ngu ngốc vừa hung bạo lại vô ngôn, thành thử khắp trời đất đều là tiếng dân chúng oán thán.

Ta nghĩ, bây giờ mới là lúc Thương Âm chính thức hành động.

Ta vẫn đi gặp hắn vào sinh nhật năm ấy. Hắn đang ở một tòa nhà lớn tại Giang Nam thủy thành chờ ta. Xuân triều* đến bất ngờ mang theo hàn khí, khiến cho ban đêm có chút ẩm ướt. Hôm đó là ngày tổ chức hội đèn hoa mẫu đơn ngay trong Tiết Thanh minh. (*xuân triều: triều cường)

Đường phố trong thành đâu đâu cũng thấy huyên náo. Dòng sông uốn lượn tĩnh lặng chảy giữa tòa thành nhỏ, lúc này đây lại phản chiếu những ánh lửa linh lung náo nhiệt khác hẳn ngày thường, tựa như được phủ lên mình một chiếc áo kim sa lộng lẫy.

Một thiếu nữ mặc váy áo mùa xuân cười đùa cùng chúng bạn đi đến bờ sông, sau đó đem hoa đăng trong tay thả xuống mặt nước. Nàng nhìn theo hoa đăng chứa đựng toàn bộ tâm sự của mình, cùng với những hoa đăng khác trôi theo dòng nước qua con cầu đá hình vòm, hướng về phương xa nơi ánh trăng.

Phong thủy tại nơi ở của Thương Âm khá tốt. Phía trên nóc nhà đầy trời sao, ngồi ở đó có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm náo nhiệt tại thành nhỏ, ánh lửa tưng bừng bên ngoài làm nổi bật sự tĩnh lặng tối đen của phủ đệ.

Ta ngồi ở nóc nhà, chân đạp trên hàng ngói, hít vào một hơi. Không khí quả nhiên thật trong lành, phong cảnh đẹp như vậy đúng là dịp tốt để các thiếu nam thiếu nữ trao đổi tâm tình. Không biết sau hôm nay có bao nhiêu đôi nên duyên được đây.

“Mẫu Đơn.”

Trong sân còn chưa thắp đèn. Ở tiểu viện có vài gốc đào, những đóa hoa màu hồng nhạt nở rộ trong đêm. Hôm nay ta tới hơi trễ nên không kịp thấy rừng đào vào ban ngày.

Ta cúi đầu nhìn, nam tử mặc áo bào trắng đứng dưới gốc cây đào, trong tay cầm một quyển sách cổ.

Hắn ngẩng đầu, khuôn mặt đẹp như ngọc, mi phi nhập tấn*, tóc đen mắt đen. Nếu không phải ngũ quan quá mức thâm thúy, có lẽ hắn giống như người từ trong tranh bước ra. (*mi phi nhập tấn: kiểu lông mày hướng lên trên. Người có lông mày như thế này thường tạo cảm giác mạnh mẽ anh khí. Ảnh minh họa:

Note_Thapthe_C10

Thân hình anh tuấn văn nhã, nhìn thế nào cũng không giống Tướng quân.

Cách một năm mới gặp lại, ta cúi đầu cười với hắn, chỉnh trang lại váy áo đỏ chót. Hôm nay ta quên không búi tóc, tóc đen cứ thế mà rủ xuống.

“Ồ, tham kiến Hoàng tử điện hạ.” Ta nhướng mày cười một tiếng.

Khuôn mặt như thơ như họa của hắn bị cách chào như nam tử của ta chọc tức, nháy mắt đen lại.

“Thương thế đã tốt hơn chưa?”

“Không có gì đáng ngại.”

“Có để lại di chứng gì không?”

Ta nghịch lọn tóc, vẫy tay với hắn, “Ài, chàng lên đây…”

Còn chưa nói xong, bên tai đã nghe thấy tiếng gió. Hắn vững vàng ngồi xuống cạnh ta, nhiệt độ từ bả vai dày rộng của hắn ẩn ẩn truyền tới.

Ta giật mình, khóe miệng cong lên, “Khinh công thật lợi hại.”

Rốt cuộc hắn cũng trưởng thành.

Bóng đêm thanh minh, ta nhìn cảnh sắc bên ngoài phủ đệ.

“Sao không đi thả hoa đăng, ta thấy bộ hạ cùng tỳ nữ của chàng đều ra ngoài hết rồi kìa.”

“Chờ ngươi.” Thanh âm của hắn trầm thấp mà nhu hòa.

“Tiết Mẫu đơn a…” Ta vươn vai một cái, cố ý không nhìn hắn, “Nghe nói chỗ chàng có một vườn mẫu đơn, còn cả Hắc mẫu đơn cực kì trân quý, mỗi lần nở hoa đều phải cống cho triều đình mười vạn lượng bạc trắng đúng không? “

“Muốn đi xem?”

“Đêm hôm khuya khoắt có xem cũng không thấy gì.”

“Đúng là có một gốc cây đã nở.”

“A nha, thật sao?” Ta không nhịn được quay sang chỗ hắn, lại trông thấy hắn đang cười khẽ, dáng người trầm ổn mà anh khí. Hắn cách ta rất gần, gần đến mức có thể thấy được rõ ràng hai hàng mi dày của hắn.

Ta nhất thời thất thần, vội vã chuyển đề tài, “Nghe nói Tiểu thư phủ Thượng quan cực kỳ vừa ý chàng, nếu chàng thành thân với nàng ấy sẽ rất có lợi. Cô nương kia cũng thực xinh đẹp, Thượng quan Vương gia tài quyền phong phú, nếu nâng đỡ chàng…”

“Ta biết.”

“Vậy chàng…”

“Ta không cần,” hắn nhàn nhạt đáp lời, cùng ta nhìn dòng sông đầy hoa đăng trôi, ánh lửa bập bùng, “Không cần hắn, ta cũng có thể làm được.”

“Quá ngạo mạn, điểm này chàng vẫn giống như con nít vậy.”

Ta đập hắn một cái, “Chàng coi đây là trò đùa hay sao?”

“Tất nhiên không phải.”

Hắn nắm lấy cổ tay đang vung lên của ta, ngón tay thon dài trắng nõn đè lên động mạch.

Tim ta nhảy một cái, suýt rụt tay về theo bản năng. Có một quãng thời gian ta cực kỳ mẫn cảm với việc này, bởi không thể làm quen được rằng mình không còn mạch đập nữa. Mà thôi bỏ đi, Thương Âm tập võ nên có học qua một chút y thuật, hắn muốn làm gì ta cũng vô lực ngăn cản.

Hắn không có phản ứng. Bàn tay đầy những vết chai sạn do cầm kiếm di chuyển từ cổ tay xuống bàn tay ta, nắm chặt lấy rồi để trên đùi hắn. Rất nhẹ nhàng, rất ấm áp, loại ấm áp chỉ thuộc về người sống.

“Mẫu Đơn, ta chỉ lấy một người. Những lời ta đã nói, đều không phải trò đùa.”

Từng câu từng chữ mà hắn nói như đang nhảy lên trong lòng ta. Ta mím môi cười, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, hắn đúng là đã động lòng.

“Vậy chàng thực sự là tôn tử của Hoàng Thái tổ?”

Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, “Ngươi chỉ quan tâm đến việc này?”

“Ách, không phải.” Kỳ thật có phải hay không cũng không trọng yếu, cái hắn muốn chính là vị trí đó mà thôi.

Hai chúng ta ngồi trên nóc nhà một hồi, người đi đường cũng dần thưa thớt. Sau cùng chỉ còn lại ánh lửa từ những chuỗi đèn lồng treo ở mái hiên các nhà. Những ngọn nến trên sông thong thả trôi về phương xa, nhìn qua thật giống như các vì sao trong đêm tối.

Ban đêm bắt đầu có chút lạnh, ta đẩy đẩy hắn, “Đi xuống đi, lần trước chàng bị nhiễm lạnh, ở đây lâu không tốt cho thân thể.”

Hắn nhìn ta một lát rồi mới buông tay, nhẹ nhàng nhảy xuống. Sau khi rơi xuống đất liền xoay người, gió đêm thổi qua, vài cánh hoa đào lướt nhẹ trên khuôn mặt cùng mái tóc hắn.

“Mẫu Đơn.”

Hắn vươn tay về phía ta.

“Nhảy xuống đi.”

Hắn đã trưởng thành, thành một nam nhân, cũng thành bộ dáng khi ta lần đầu gặp hắn.

Cả người rơi vào trong ngực hắn, hô hấp nóng rực của hắn quét qua môi ta. Cánh tay Thương Âm vững vàng mà hữu lực, hắn cứ ôm ta như vậy, còn hai tay ta vịn vào vai hắn. Tầm mắt của ta cao hơn hắn một chút, mái tóc hai người cuốn lấy nhau, ta có thể thấy được hình ảnh khuôn mặt ta phản chiếu trong mắt hắn.

Hắn cách ta rất gần, mỉm cười nhìn ta, nụ cười như hoa đào nở tháng tư.

“Mẫu Đơn, nàng thực nhẹ.”