MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ[Huyền huyễn] Thập thế đợi quân an – Thiên Lý Hành Ca (Hoàn)Chương 3: QUYỂN THƯỢNG: TAM SINH - Chương 3: Biết rõ chuyện không thể xảy ra, thế nhưng vẫn mong muốn có được. Dù chỉ là mộng cảnh phồn hoa, cũng nguyện ý chôn thân vào đó.

[Huyền huyễn] Thập thế đợi quân an – Thiên Lý Hành Ca (Hoàn)

Chương 3: QUYỂN THƯỢNG: TAM SINH - Chương 3: Biết rõ chuyện không thể xảy ra, thế nhưng vẫn mong muốn có được. Dù chỉ là mộng cảnh phồn hoa, cũng nguyện ý chôn thân vào đó.

2,306 từ · ~12 phút đọc

Bánh hoa đào ở phía tây Phong Đô có thể nói là tuyệt vời nhất.

Trước đây ta vẫn nghĩ không ra vì sao ở chốn âm tào địa phủ này lại có thể làm ra được những cái bánh vừa mềm vừa thơm như vậy. Bánh gạo chưng với hoa đào, sau đó nặn thành những hình tam giác nhỏ màu hồng phấn. Năm cái bánh vừa vặn hợp thành một đóa hoa xinh đẹp.Có người nói ông chủ tiệm đó không muốn buông bỏ thủ nghệ để đi đầu thai nên mới chọn ở lại Phong Đô. Dù sao bán ở nhân gian hay bán ở địa phủ cũng đều là bán, đối với hắn mà nói thì không có gì khác biệt. Thỉnh thoảng gặp được hoa đào tinh đi đầu thai còn có thể cung cấp cho hắn những nguyên liệu thượng hạng để làm bánh, đỡ phải phiền phức tới nhân gian một chuyến.

Ta tới đúng lúc thấy tiểu Hắc đang đứng xếp hàng. Mua xong hai người đi lại trên đường một lát, quỷ lớn, quỷ nhỏ, quỷ không đầu v..v… bay tới bay lui nhìn thấy chúng ta thì đều chào hỏi.

Tiểu Hắc rất cao, ta đứng chỉ tới ngực hắn.

Ta nuốt ba cái bánh, liếm môi chẹp chẹp, bỗng nhớ tới một việc, “Tiểu Hắc, gần đây ta có tới nhân giới để tìm, nhưng mà vẫn không thấy.“

Cái ta nói đến là sinh hồn của một cô nương. (sinh hồn: linh hồn của người sống, tử hồn: linh hồn của người chết)

Bước chân của hắn hơi ngừng lại, ánh mắt dài nhỏ vẫn nhìn về phía trước không có động tĩnh gì, “Ngươi ăn của ngươi đi.”

“Ài, ta đây là đang giúp ngươi mà, mấy chuyện ấy nếu ta đã biết thì sao có thể làm ngơ được chứ.” Ta suy nghĩ một chút, “Không phải ngươi đang mời ta ăn ư?“

Lúc này hắn mới liếc mắt sang chỗ ta, hàn khí bắn ra vèo vèo. Ta nhanh chóng ngậm miệng lại, một lát sau từ từ nói, “Tiểu Hắc ngươi biết không, ta cực kì thích cái tính thâm tình này của ngươi. Mấy trăm năm trời chỉ chờ có một cô nương, tình cảm sâu đậm y như trong sách, ngươi xem khi còn sống ta thật đáng thương…” Nói đến đây ta ngẩn ngơ một thoáng, nhanh chóng sửa lại lời nói: “Cô nương kia nhất định rất đẹp, đẹp như ta vậy.“

Ta nói xong thì vừa tới đầu đường, tính toán cũng đã đến giờ khởi hành, liền bọc kín bánh lại rồi trả hắn, “Này, còn lại một cái, ta đi trước có việc sau đó sẽ tìm giúp ngươi.“

Mới đi được vài bước, tiểu Hắc bỗng gọi lại, “Mẫu Đơn.“

Ta quay đầu, hắn tiến tới lấy tay lau vụn bánh còn dính ở khóe miệng ta, cúi xuống nói, “Trong sách viết đều là giả, đừng xem mấy cái thứ vô dụng ấy nữa.“

《 Hoa Mạch Thư Các 》

Từ trước đến nay ta đều nhận thức rất kém về chuyện thời gian, đặc biệt là khi ở Phong Đô, thành thử vừa bước chân tới nhân giới thì đã đến giờ câu mệnh Quận chúa.

Đêm nay mặt trăng treo trên cao bị mây đen che kín, ta cấp tốc tiến vào Vương phủ.

Vương phủ đèn đuốc sáng trưng, ta cách sương phòng một khoảng liền nghe thấy tiếng kêu tê tâm phế liệt của nữ nhân.

“Cố gắng lên Quận chúa!“

“Quận chúa, đứa bé sắp ra rồi, người nhất định phải cố gắng lên! Tướng quân đại nhân còn đang chờ người đó!“

Trả lời bọn họ lại là một tiếng kêu thảm thiết. Ta tựa ở ngoài tường, gảy gảy móng tay chờ thời khắc nàng lìa đời. Đứng một hồi liền nhớ tới tiểu Hắc, cho dù thế nào ta cũng sẽ tìm giúp hắn.

Ta và tiểu Hắc làm bạn bè với nhau bấy lâu nay hoàn toàn nhờ vào vị cô nương hắn thích từ khi còn sống. Hắn tới Phong Đô sớm hơn ta một trăm năm, sinh tiền là một yêu tinh.

Người hắn thích là một hoa đào tinh, cô nương ấy cũng thường ăn bánh hoa đào.

Tiếng kêu thảm thiết trong phòng dần dần biến thành tiếng khóc nỉ non.

Bên ngoài sương phòng có một nam nhân cứ đi qua đi lại, chắc hẳn đó là Tướng quân, người hầu hai bên trái phải hắn gấp đến độ không dám tiến lên.

Ta nhìn nam nhân trẻ tuổi sắc mặt vừa lo lắng vừa hoang mang kia, thầm nghĩ chỉ là sinh con thôi mà, chuyện này ta cũng đã làm một lần rồi. Ta sinh con tại một căn phòng nhỏ lung lay như sắp đổ, bà đỡ lại không phải người có nhiều kinh nghiệm, ta đau đến gần chết mới sinh được ra nó.

Chỉ tiếc thân thể lúc mang thai của ta vốn yếu ớt, cha nó không muốn có nó, còn ta thì không chăm sóc tốt cho nó.

Trong phòng tiếp tục vang lên một tiếng thét dài lớn. Ta nhàn nhã đi vào, xuyên qua từng lớp mành châu, lấy đèn lồng trong ống tay áo ra. Chuôi đèn màu đỏ thẫm phất một vòng quanh trán nữ nhân nằm trên giường, bên trong đèn lồng từ từ sáng lên.

Xuyên qua giấy đèn, linh hồn phát ra ánh sáng màu vỏ quýt hầu như không còn một chút dương khí nữa. Đóa hoa trên thân đèn chậm rãi nở rộ, dần dần có sức sống.

Diêm Vương quả thực rất quan tâm tới nàng, linh hồn sáng bóng no đủ như thế thật hiếm thấy, thậm chí còn là loại cực phẩm trong suốt hai trăm năm tu hành cộng thêm năm trăm năm đi câu hồn của ta. Nếu đầu thai sẽ được vào nhà phú quý, nếu làm lệ quỷ thì cũng là một lệ quỷ vô cùng lợi hại.

Nữ nhân dưới ánh nến dần mất đi hơi thở, thị nữ hai bên sắc mặt trắng bệch gào khóc bổ nhào tới.

Ta lắc lư đèn lồng đi ra ngoài sân, vị Tướng quân kia vừa nghe thấy động tĩnh sắc mặt chợt biến, gầm nhẹ một tiếng rồi vọt vào trong.

Ta quay đầu nhìn thoáng qua nam nhân ngồi ở mép giường, hắn nắm chặt tay của nữ nhân đó, đau khổ tới không phát ra được âm thanh nào. Bỗng nhiên ta thực hâm mộ linh hồn trong đèn.

Nếu như ban đầu không xóa sạch đứa bé kia đi, đứa thứ hai sinh chưa được bao lâu chết… Biết đâu người ấy lại không chán ghét ta nữa, có thể hắn cũng sẽ nắm lấy bàn tay lạnh như băng của ta mà gào thét.

Mẫu Đơn.

Chỉ tiếc không có nếu như.

Ta lắc đầu chuẩn bị rời đi, khi tới gần hậu viện thì cước bộ hơi ngừng lại.

Lại có thêm một hồn phách mới xuất hiện ở phụ cận.

Linh hồn mới này, nếu chấp niệm quá sâu thì thực phiền toái, còn nếu là một nữ tử lòng chứa đầy oán hận mà chết đi sau đó hóa thành lệ quỷ, chắc chắn lại khiến ta đau đầu một phen. Nghĩ tới đây ta liền nhanh nhẹn đi về phương hướng kia.

Hồn phách ấy vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi thân thể thì đã được ta tìm thấy, ngay tại hậu môn của vương phủ, xa gần đều là tiếng khóc báo tang Quận chúa.

Ta tới gần người nằm trên mặt đất. Quần áo rách rưới, là một tên ăn mày.

Hắn dùng mảnh vụn của cái bát xin cơm để tự vẫn, máu tươi không tiếng động trào ra như suối ở cổ. Lòng ta sáng tỏ, đây chẳng phải là tên ăn mày thích Quận chúa hay sao. Biết tin nữ nhân mình yêu mến chết đi, chắc hắn không chịu đựng nổi bèn tự sát.

Lại tăng thêm gánh nặng cho Mạnh Bà, thật là nghiệp chướng mà.

Ta đang nghĩ có nên gọi tiểu Hắc tới phụ giúp hay không, ánh mắt vô tình đảo qua sườn mặt nam nhân này, không khỏi đình trệ.

Ta không muốn thừa nhận tim đột nhiên run lên một cái. Rõ ràng đã là người chết, rõ ràng đã là quỷ bà bà hơn bảy trăm năm tuổi, không ngờ tim vẫn rung động, nháy mắt lan ra toàn thân.

Hồn tên ăn mày chậm rãi thoát xác rồi trôi nổi trước mặt ta. Ta cầm đèn lồng, mặc bộ quần áo màu đen, tóc túm thành một bó buộc ở sau đầu, ánh mắt dõi theo khuôn mặt đang từ từ ngẩng lên của du hồn.

Hồn phách nam tính rõ ràng trái ngược với vẻ bề ngoài rách rưới, một đầu tóc đen rũ xuống, mặt mày như tranh vẽ.

Đầu tiên hắn từ từ đứng thẳng người, dùng ngón tay day day trán, ý thức tựa hồ đã thanh tỉnh. Sau đó quay qua đây, ánh mắt trong suốt thâm trầm không còn vẻ mông muội nữa.

Hắn nhướng mày.

Ta cười với hắn một cái, lên tiếng chào.

“Ồ, Thương Âm.”

《 Hoa Mạch Thư Các 》

Con người sẽ có lúc tự gạt chính mình.

Biết rõ chuyện không thể xảy ra, thế nhưng vẫn mong muốn có được. Dù chỉ là mộng cảnh phồn hoa, cũng nguyện ý chôn thân vào đó.

Trong nháy mắt, ta nghĩ ta có thể huyễn hoặc bản thân.

Ánh trăng sáng vằng vặc, trong đêm lầu son ngói vàng, bốn bề vắng vẻ, quả là nơi thích hợp để hẹn hò.

“À, thực ngại quá, là ta nhận lầm.” Ta nở một nụ cười với hắn, lông mày hơi nhíu lại. Những hồn phách vừa mới thoát xác thường không nhớ rõ về bản thân, thậm chí còn không biết chính mình đã thành linh thể. Ta suy nghĩ một chút, hỏi, “Ồ… Ngươi tên là gì?“

Hỏi xong lại tự cười thành tiếng. Xong rồi xong rồi, Phong Đô Hoa Nhi gia hiện thân rồi. Đây chỉ là một tên ăn mày, lát nữa uống canh Mạnh Bà thì sẽ quên hết tất cả. Sau khi chết mà vẫn nhớ được kiếp trước kiếp này, chỉ có thể là tiên yêu thần.

Nam nhân kia đang ở nơi mà sinh tử đều không thể chạm đến được.

Còn tên này chẳng qua có dáng vóc tương tự hắn mà thôi.

Ta phất phất mấy đốm lửa trên đèn lồng, thái độ vô cùng ân cần giải thích cho hắn: “Bây giờ ngươi đã chết, ta là quỷ câu hồn. Nếu ngươi theo ta trở về ta sẽ không trói ngươi lại, được không?” Ta nhìn hắn khắp một lượt từ trên xuống dưới sau đó chỉ vào đóa mẫu đơn ở thân đèn, “Nó sẽ ăn thịt người uống tinh phách, vì vậy ngươi nên ngoan ngoãn nghe lời thì hơn.“

Nam nhân nhìn quanh bốn phía, nhìn trời, nhìn đèn lồng trên tay ta, lại nhìn ta một cái, trên mặt không bộc lộ nhiều cảm xúc, “Ngươi là quỷ câu hồn?“

“Đúng.”

Trông hắn có vẻ rất mệt mỏi, “Ta đã chết rồi phải không?” Ngón tay bỗng dừng lại, như mới nhớ ra cái gì đó, ánh mắt hắn sắc bén, bình tĩnh hỏi, “Vừa rồi ngươi gọi ta là gì?“

Ta ngẩn người, nắm chặt đèn lồng. Thần sắc của hắn như vậy cực kỳ giống người kia.

Ý niệm này vừa mới thoáng qua trong đầu thì Hắc Bạch vô thường theo một luồng khói đen thoát ra khỏi mặt đất. Hai tên này ta có quen biết sơ sơ, là thủ hạ của tiểu Hắc, quan giai ở địa phủ cũng thuộc hàng cao cấp. (quan giai: bậc quan lại ngày xưa)

“Hoa Nhi gia.” Hai vô thường quy củ chào hỏi ta.

“Các ngươi đến dẫn hắn đi?“

“Vâng.”

Ta khoát khoát tay, “Vậy các ngươi nhanh lên, sắp tới giờ Tý rồi.“

Nói xong ta liền đi luôn, trước khi đi không nhịn được mà nhìn lại, chẳng ngờ bắt gặp ánh mắt của hắn, vì vậy không dám chậm trễ nhanh chóng quay đầu trở về.

Sau khi về Phong Đô, ta tới thẳng thập điện Diêm La.

Trước khi thả hồn, ta ngắm qua chòm râu trên cằm Diêm Vương gia, nhướng mi nói: “Cha khẳng định sau khi nhìn thấy bộ dạng già khú u ám này của người, nàng sẽ không ngất luôn ra đây đấy chứ?”

Ánh mắt Diêm Vương vốn đang chăm chú nhìn vào đèn lồng bỗng trở nên kì quái liếc sang ta, dường như có chút khẩn trương, “Liên quan quái gì đến bộ dạng của lão phu, con mau mau thả nàng ra, đừng để nàng phải chịu ủy khuất nữa.“

Khóe miệng ta hơi giật giật, phất tay thả hồn phách ra. Nữ nhân kia mặc một bộ váy trắng quỳ trên nền điện, hai mắt vẫn còn đẫm lệ chậm rãi nâng lên nhìn về phía cha ta, cả người run rẩy.

Ta vuốt cằm, thầm nghĩ: quả nhiên gừng càng già càng cay.

Vậy mà chỉ một lát sau nàng nhăn mặt nhăn mày, nhìn hai bên trái phải rồi đứng dậy phủi bụi trên người mình, “Sao chỗ này lại tồi tàn như thế?”

Ta nhìn sang viên dạ minh châu ngàn năm to đùng óng ánh rực rỡ gắn trước cửa điện thứ mười của Diêm La, lại ngắm các cây trụ được làm từ vàng ròng khảm đá lưu ly, so với hoàng cung ở nhân gian chỉ hơn chứ không có kém, nội tâm bất chợt yên lặng.

Thế nhưng Diêm Vương gia chỉ thở dài, “Công chúa điện hạ, nơi này tất nhiên không thể sánh bằng Vân Đỉnh thiên cung.”

Ta thì tỉ mỉ quan sát nữ nhân này một phen, vô cùng xinh đẹp, khí chất phi thường, sóng mắt linh động, nhưng mà… công chúa điện hạ?