Binh lính há hốc mồm ánh mắt dính trên người ta, đại khái là muốn xem yêu nghiệt phương nào dám đến câu dẫn vị đại nhân người gặp người thích hoa gặp hoa nở của bọn họ, mãi sau mới lắp bắp nói: “Thất, thất lễ, vừa nãy thuộc hạ không thấy có vị cô nương nào tới đây …”
Thương Âm tiếp lời: “Là ta mang đến.”
Ta lập tức thu hồi nước mắt, sau đó ném cho hai vị binh lính một nụ cười quyến rũ.
Binh lính nghẹn họng, tròng mắt mở lớn hơn nữa, gân xanh trên cổ với trán cùng lúc giật giật. Ta tin tưởng mười phần hai người này không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa, chỉ hận không thể mọc cánh bay về doanh trại mà cùng các huynh đệ để giải tỏa nỗi lòng, “Vậy, tại tại tại tại tại hạ cáo từ, đại nhân ngài… tiếp tục.”
Nói xong, rèm được buông xuống cái xoẹt, ánh nến theo đó bập bùng một chút.
Doanh trướng lại yên tĩnh như lúc ban đầu. Ta xoa vai trừng mắt nhìn hắn, nào ngờ hắn đã tới cực gần ta, các ngón tay thuần thục buộc lại dây áo choàng.
“Lạnh thế này còn đến, không muốn sống nữa hay sao?” Giọng nói của hắn đã thay đổi, trầm hơn nhiều nhưng lại cực kỳ dễ nghe.
“Lão yêu bà không sợ lạnh.” Ta cười ha ha, chỉnh lại quần áo đơn bạc của mình. Thương Âm gần ngay trước mắt, dung mạo cùng ngũ quan của hắn hòa với dòng ký ức của ta. Chắc chỉ thêm vài năm nữa thôi, hắn sẽ giống hệt lần đầu hai ta gặp nhau vào bảy trăm năm trước.
Đó cũng là một kiếp ta và hắn biệt ly.
“Vừa rồi chàng làm gì vậy, không chừng ngày mai chuyện bát quái của chàng sẽ lan truyền khắp cả quân đội đó. Ai da ai da, doanh trại tuyết lớn, thiếu tướng cùng nữ tử thần bí, ai da ai da…”
Ta tưởng hắn sẽ nghiêm mặt lại, nào ngờ hắn chỉ liếc mắt nhìn ta một cái rồi thôi. Sau khi thấy ta đã được bọc kín từ trên xuống dưới, hắn mới xoay người cầm lấy cái bình. Có lẽ nghĩ đến đây là rượu, hắn chần chừ một chút, sau đó ra cửa phân phó bộ hạ đun nước pha trà.
Ta ngồi xuống cạnh hắn nói, “Ta uống được rượu mà.”
Hắn không nhìn ta, trở lại chỗ ngồi tiếp tục xem quyển trục, “Nữ hài tử không được uống rượu.”
“Này này, ta biến thành nữ hài tử từ lúc nào vậy?” Không phải là lão yêu bà hay sao.
Hắn không nói tiếp, khóe môi hơi nhếch lên.
Ta từ từ đến bên người hắn, ngó nghiêng kí hiệu các dãy núi tuyết liên tiếp nhau xuất hiện trên bản đồ, “Ngày mai chàng phải đi đánh trận rồi.”
“Ừ.”
“Chàng sẽ không chết, chàng sẽ thắng.” Ta cười cười, “Tin tưởng ta.”
“Ta biết.”
“Sao chàng biết?”
“Ta sẽ không thua.”
Ta ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, ánh lửa chiếu vào đôi mắt đen như nước hồ ban đêm.
A, đúng vậy.
“Hoàng Thượng điều chàng cùng Tướng quân ra biên ải chinh chiến là để phòng ngừa hai người tác loạn, rồi thừa dịp này thu hồi binh lực Ngự lâm quân thanh tẩy nội bộ triều đình luôn. Kỳ thực mấy tiểu quốc ở biên cảnh phía bắc cũng khá nhu thuận, không cần phải thống nhất.”
Hắn trưng vẻ mặt khinh thường “ngươi tưởng ta không biết sao” ra nhìn ra.
“Cha chàng đúng là đủ ngoan độc.” Ta lại nói một câu, nhớ tới dáng vẻ thống khổ nắm lấy tay Quận chúa của vị Tướng quân vào mười mấy năm trước. Khi đó hắn vẫn là một lang quân anh tuấn tiêu sái, còn giờ thì trở thành lão già đầu trọc bụng phệ. Mọi việc đều không có gì bất thường nhưng lại khiến đế vương cảm thấy sợ hãi.
Pháo hoa chóng tàn, lòng người khó đoán.
Ta nghĩ đến đó vội vàng nói, “Khi nào bằng tuổi cha chàng, chàng nhất định phải bảo trì dung mạo xinh đẹp như hoa này nhé. Nếu không các nương tử của chàng sẽ khóc thét đó!”
Thương Âm không trả lời, nhìn bản đồ một lát rồi cất đi. Ta ngồi im cạnh hắn, hắn thuận thế vươn tay nhẹ nhàng sờ mặt ta.
“Lần này không bôi phấn?”
“Đúng rồi, bởi vì chàng nói ta bôi phấn trông rất khó coi.”
Ta nhìn khuôn mặt Chiêu Cẩm công chúa phản chiếu trong đôi mắt hắn. Nàng xinh đẹp như vậy thì cần gì phải trang điểm đậm cơ chứ.
Ta cử động hai vai, “Ai, vừa rồi chàng bóp vai ta đau quá, nhất định là thâm tím hết lại rồi, đúng là cái đồ bạo quân.” Kỳ thật hắn bóp rất có chừng mực, ta chỉ giả vờ đau để cằn nhằn hắn thôi. Nào ngờ hắn chỉ giật mình một cái, sau đó chậm rãi nở nụ cười.
Bỗng chốc không khí giống như được gió xuân thổi qua, ta không kịp thích ứng, liền ngẩn người ra. Một kiếp này hắn luôn giữ bộ mặt lãnh đạm, hiện giờ thấy hắn có thể cười như vậy, nội tâm ta vui vẻ giống như trở về thời thiếu nữ mười sáu. Thế nhưng vui mừng trong chốc lát lại bị phiền muộn quấn lấy khiến ta không thể cười nổi, bèn lấy trong ngực ra một gói giấy da trâu.
“Đến, bánh hoa đào này.”
Ta nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Sau khi quay về Phong Đô, ta chậm rãi cất bước. Khuôn mặt tươi cười của Thương Âm cứ quanh quẩn mãi trước mắt, bất tri bất giác ta đã đi đến chân cầu. Sương mù âm u, một đám linh hồn yếu ớt bay lên cầu, Mạnh Bà đứng trên đó vô cùng bận rộn với công việc của mình.
Ta cúi đầu nhìn vào dòng Vong Xuyên. Vong Xuyên, bất cứ sinh linh nào rơi vào Vong Xuyên đều sẽ tan thành tro bụi, huống chi một cái hồn phách hài nhi nhỏ bé. Mặt nước sông phẳng lặng phản chiếu khuôn mặt đã cởi bỏ thuật dịch dung của ta. Khuôn mặt này, có lẽ cả đời hắn sẽ không gặp lại nữa.
Hắn còn không biết đứa nhỏ năm ấy sinh ra là nam hay nữ. Khi mới mang thai ta luôn hy vọng sẽ là con trai, bởi vì đứa nhỏ có lẽ sẽ được gia đình hắn chấp nhận. Lúc đó ta chỉ nghĩ Thương Âm là con nhà phú quý mà thôi.
Nhưng hắn lại muốn có con gái.
“Ta thích có một tiểu Mẫu Đơn.” Khi đó hắn cười nói, “Ta có thể nhìn nàng chậm rãi trưởng thành, còn có thể cưng chiều nàng, nghĩ tới thật là tốt.”
Hiện giờ hồi tưởng lại, tất cả đều là giả dối. Thế nhưng ta vẫn nhớ kỹ trong lòng.
Ta còn nhớ sau khi bị hắn vứt bỏ, Đến tháng thứ 10 mang thai có một nam đồng áo trắng tới gặp, tiên khí lượn lờ tay áo tung bay. Mái tóc màu trắng bạc của hắn phất phơ trước mắt ta.
“Cô nương, tại hạ là Thái Bạch tinh quân, chưởng quản thiên hạ tài quyền.” (*tài quyền: quyền lực về tiền bạc)
“Ngài ấy sẽ không quay lại, cô có biết nam nhân bên cạnh cô là ai không?”
“Ngài ấy là Thái tử thiên cung Trọng Lam, tương lai sẽ thành Đế quân chưởng quản ba mươi sáu tầng trời. Hạ phàm chỉ là vui đùa một chút trước khi lên ngôi mà thôi, vậy nên cô nương hãy tự thu xếp cho ổn thỏa.”
“Ngài ấy là Thượng thần tôn quý nhất, tuổi thọ ngàn vạn năm, sao có thể động nửa điểm chân tình với một nữ tử trần gian được cơ chứ?”
“Bản tiên lần này tới để lo cho cô nương, cô nương đừng nhớ nhung ngài ấy nữa. Mau tìm một hộ gia đình nào đó mà gả vào, bản tiên tất sẽ thêm tài lộc phúc đức cho cô nương.”
Ta đứng trước dòng Vong Xuyên một hồi lâu, nhìn nước sông đến không chớp mắt. Thẳng tới lúc hai mắt khô khốc, mới xoay người đi về phía thập điện Diên La.
Ta muốn hỏi rõ rốt cuộc Thương Âm đã phạm vào luật trời gì.
《 Hoa Mạch Thư Các 》
Chiến tranh liên miên suốt hơn một năm, cuối cùng cũng có kết quả.
Ngày Thương Âm đánh trận, gió tuyết nơi biên quan bất ngờ ngừng thổi.
Cánh đồng tuyết mênh mông một màu đỏ. Thi thể không trọn vẹn của các tướng sĩ như lá khô tàn lụi, chồng chất xếp lên nhau không còn chỗ trống, từ trên trời nhìn xuống giống như những con kiến mới bị nghiền nát. Binh khí bị gãy nằm ngổn ngang trên các vũng máu.
Biên quan chinh chiến một hồi hóa ra chỉ là trò cười. Hoàng đế Đại quốc đã sớm cấp tốc gửi thư sang nước láng giềng, liên thủ dẹp yên nội loạn. Thống nhất giang sơn chẳng qua là cái cớ để điều hắn đi, mục đích chính là muốn lấy mạng hắn ngay tại nơi lạnh lẽo này. Chiến trận ở biên quan kết thúc, đại biểu cho việc thanh tẩy triều đình của Hoàng đế đã xong.
“Kết quả tiền hậu giáp kích, thật là chật vật.”
Ta ngồi trên một chạc cây ở khu rừng cạnh cánh đồng tuyết, chống cằm nói, ánh mắt nhìn về phía chiến trường nhuốm màu đỏ tươi.
Dưới tàng cây, nam nhân ngồi trong tuyết vì vết thương đau nhức mà hơi thở trở nên hỗn loạn, hai cánh môi tái nhợt hơi hé mở. Áo choàng của hắn màu đen nên không nhận ra đã thấm đẫm máu.
Hắn ngẩng đầu dựa vào thân cây. Lúc này hai hàng lông mày sắc bén tựa hồ đã nhu hòa hơn, hắn từ từ mở mắt, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống tóc mai.
Hắn nhìn ta nói, “Vì sao cứu ta?” Thanh âm lạnh lẽo tựa như đầy trời tuyết rơi vậy.
“Ta là tiểu nương tử của chàng, vì sao lại không cứu chàng chứ?” Ta lắc lư hai chân.
Đại quốc Hoàng đế quả thực lợi hại, không biết hắn can thiệp kiểu gì, một hồi chiến tranh mưa máu với nước láng giềng hắn chỉ cần vận dụng bí pháp liền tiêu diệt cả một đội quân. Cửu Ly Hàn Thiên trận, người tiến vào trận pháp máu sẽ lập tức đóng băng, sau đó bị huyễn ảnh tử sĩ mà gió tuyết biến ảo ra giết chết. Trận pháp này đã bao nhiêu năm không xuất hiện, lát nữa nhất định phải bái kiến vị thi pháp kia.
“Người ta dùng kỳ thuật, chàng hiển nhiên sẽ bại trận, không cần suy nghĩ bậy bạ.” Từ nhỏ tới lớn, lòng tự trọng của đứa bé này đều rất mạnh mẽ. (*kỳ thuật: thuật pháp hiếm lạ)
Hắn nhắm mắt trầm mặc, sắc mặt trắng bệch, ngực hơi phập phồng.
Sau một lúc lâu, hắn lạnh lùng nói: “Không cần ngươi đến cứu.”
Việc thứ nhất ta làm sau khi tới là kéo hắn ra khỏi đống xác chết nơi chiến trường, tiếp theo vừa trị thương vừa độ khí, nghĩ đến cũng chẳng dễ dàng gì. Bây giờ thì hay lắm, hắn mới tỉnh lại đã trách móc ta vì sao không để hắn chết cùng quân lính? Nói đùa, hắn mà chết rồi, Chiêu Cẩm công chúa biết đi đầu tìm tình lang bây giờ?
“Ai ui, hay là chàng cứ quay lại chỗ chiến trường đó mà nằm? Mau đi nhanh đi, thừa dịp thân mình còn chưa nóng lên.”
Khuôn mặt trắng bệch của hắn dần dần đen lại.
Ta cười khúc khích đứng dậy, nhảy từ trên cây xuống rồi liếc mắt nhìn phía sau Thương Âm, “Đây đã là rìa trận pháp, chàng phải bám chắc lấy ta đấy nhé.”
Ta cúi xuống sờ vào trán hắn. Cũng may cơn sốt của hắn đã hạ được một chút.
Thấy Thương Âm đang chăm chú nhìn, ta liền cười hì hì nhìn lại hắn.
Qua một lúc, hắn mới thấp giọng nói: “Mẫu Đơn.”
“Ừ?”
“Ngươi đã nói, ta sẽ thắng.”
“Đúng.”
“…”
“Có đi lại được không, nếu không để ta cõng chàng.” Ta chậm rãi trả lời hắn, “Đúng vậy, chỉ cần người còn sống là còn hy vọng. Sẽ có ngày chàng dành được thắng lợi, có thể không ngừng tiến xa hơn, tương lai sáng lạng. Còn những người đã chết, bọn họ vĩnh viễn sống trong hồi ức và quá khứ. Tương lai của bọn họ chỉ có thể là dày đặc huyết tinh sương mù đối diện cầu Nại Hà. Người chết rồi, yêu hận gì đó cũng không có ý nghĩa. Bởi họ biết những thứ ấy không còn thuộc về mình nữa.”
Hắn không nói gì, mắt vẫn lặng lẽ nhìn ta, đồng tử màu đen như cách một tầng sương mỏng.
Lúc còn sống ta chưa được thấy hình dáng Thương Âm khi mặc áo giáp ra sao. Nay tuy có chật vật một tẹo nhưng cũng thỏa mãn hai mắt, coi như là hoàn thành một cái tâm nguyện trước khi chết đi, ta nghĩ.