MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Lang Báo Thù - Đông Phương HạChương 467: Cháu Đá Chú Bao Giờ”

Huyết Lang Báo Thù - Đông Phương Hạ

Chương 467: Cháu Đá Chú Bao Giờ”

492 từ · ~3 phút đọc

“Gì đấy? Anh đá tôi làm gì? Còn đòi uy hiếp tôi nữa!”   “Cháu đá chú? Cháu đá chú bao giờ?”   Đông Phương Hạ càng thêm nghi ngờ.

Nhưng nhìn vẻ mặt của chú hai không giống như đang vu oan cho mình, anh bèn ngước mắt nhìn sang.

Phát hiện ra ánh mắt đắc ý của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ sửng sốt.

Anh bất chợt cúi người nhìn xuống gầm bàn, mới thấy chú hai duỗi dài chân, hoàn toàn chắn trước chân anh.

Nếu Thư Lăng Vy muốn đá anh thì nhất định sẽ đá trúng chú hai.   Đông Phương Hạ không khỏi phiền muộn.

Anh muốn nói với chú hai là không phải anh đá, nhưng dù sao Thư Lăng Vy cũng là người phụ nữ của anh, không thể làm cô xấu hổ được.

Đôi mắt của Đông Phương Hạ đảo quanh, vừa ăn cơm vừa nín cười, lén gửi tin nhắn cho Thư Lăng Vy.   Thư Lăng Vy vẫn luôn chú ý Đông Phương Hạ, thấy anh và chú hai thì thầm gì đó với nhau, ánh mắt của chú hai như muốn lôi anh ra ngoài xử bắn, còn Đông Phương Hạ thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Cô đang định đá Đông Phương Hạ một cái nữa thì chiếc điện thoại trong túi rung lên.   “Thư Lăng Vy, cô muốn chết phải không? Không thấy tôi bị thương hay sao mà lại dùng sức lớn như thế?”   Đọc được tin nhắn của Đông Phương Hạ, Thư Lăng Vy lập tức nhắn lại: “Hừ, đá anh cũng là vì chị Lăng Vy này coi trọng anh, cho anh mặt mũi! Đừng có mà không biết điều”.   Khi màn hình điện thoại hiện lên chữ “đã gửi”, Thư Lăng Vy lại đá Đông Phương Hạ một cái nữa, còn bày ra dáng vẻ chiến thắng với anh.   “Thằng nhóc, còn đá nữa! Có tin tôi cho anh ăn đạn không?”   Bị đá hai cái liền, Đông Phương Hùng cất cao giọng hơn lần trước.

Nhìn thấy khóe môi giật giật của chú hai, Đông Phương Hạ biết, nếu ông nội không ở đây thì đoán chừng chú hai đã lôi anh ra ngoài “tâm sự” rồi.   Đông Phương Hạ cố nhịn cười, hai vai không ngừng run rẩy.

Anh vừa gắp thức ăn cho vào miệng là lập tức bị sắc.   “Khụ khụ khụ...”, Đông Phương Hạ sắp cười ra nước mắt luôn rồi.   “Đông Phương Hùng, anh đường đường là một trung tướng, chẳng lẽ còn không hiểu quy củ hả? Có cần tôi đọc lại gia quy của nhà họ Đông Phương cho anh nghe không?”   “Đây là kết quả xét nghiệm nửa chai chất lỏng màu vàng mà anh sai người mang tới châu Úc.

Còn đây là tư liệu nội bộ của tập đoàn Thiên Thành, chứng cứ phạm tội của bọn họ đều có trong đó.

Anh xem qua đi”..