Sau trận cuồng phong đầy sự trừng phạt ở văn phòng, Thẩm Chu Hàn mệt mỏi chợp mắt trên ghế sofa. Tô Diệp nằm lặng lẽ trong bóng tối, đôi mắt ráo hoảnh nhìn lên trần nhà. Cô hiểu rằng, nếu không đi bây giờ, cô sẽ vĩnh viễn trở thành một món đồ chơi bị giam cầm trong tay anh.
Cô nén đau đớn, nhặt nhạnh những mảnh quần áo rách nát, khoác tạm chiếc áo măng tô dài của anh để che đi dấu vết. Cô không lấy túi xách, không lấy điện thoại – vì cô biết anh có thể định vị chúng. Cô chỉ cầm theo duy nhất cuốn nhật ký cũ, rồi lặng lẽ lẻn ra khỏi văn phòng qua lối cửa sau dành cho nhân viên vệ sinh.
Cơn mưa ngoài kia vẫn tầm tã. Tô Diệp lao ra đường, cái lạnh thấu xương của nước mưa không thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo trong lòng. Cô chạy như điên dại, bắt một chiếc taxi dù và đưa cho tài xế đôi khuyên tai bằng vàng duy nhất trên người để làm tiền cước.
"Đưa tôi đến bến xe tỉnh, nhanh lên!"
...
Hai tiếng sau, tại văn phòng Tổng giám đốc.
Thẩm Chu Hàn choàng tỉnh. Cảm giác trống trải bên cạnh khiến anh lập tức tỉnh táo. Anh nhìn quanh, chiếc áo vest đã mất, và người con gái ấy cũng biến mất như một làn khói.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, một cơn cuồng nộ chưa từng có bùng phát. Anh cầm ly cà phê trên bàn ném mạnh vào bức tường kính, tiếng xoảng vang lên khô khốc.
"Tô Diệp, em gan lắm!"
Anh nhấc điện thoại, giọng nói lạnh lùng như từ cõi chết trở về: "Phong tỏa tất cả các cửa ngõ ra khỏi thành phố. Kiểm tra camera an ninh các bến xe, ga tàu. Trong vòng một tiếng, tôi phải thấy cô ấy đứng trước mặt tôi."
Trong khi đó, tại bến xe tỉnh lẻ mịt mù khói bụi, Tô Diệp đang run rẩy xếp hàng mua vé đi một nơi thật xa. Nhưng khi cô vừa cầm được tấm vé trên tay, một bóng đen cao lớn đã đổ sụp xuống trước mặt cô.
Sáu người đàn ông mặc vest đen nhanh chóng bao vây lấy cô, tách biệt cô khỏi đám đông hỗn loạn. Đám đông xung quanh xầm xì nhưng không ai dám can thiệp khi thấy khí chất đáng sợ của những kẻ này.
Một chiếc xe màu đen sang trọng đỗ xịch ngay trước sảnh bến xe. Cửa xe mở ra, Thẩm Chu Hàn bước xuống. Gương mặt anh dưới ánh đèn đường mờ ảo trông vặn vẹo và tàn nhẫn đến cực độ. Anh bước tới, mỗi bước chân như nện vào linh hồn cô.
Tô Diệp lùi lại, tấm vé xe rơi khỏi bàn tay đang run rẩy: "Đừng... làm ơn để tôi đi..."
Thẩm Chu Hàn không nói lời nào. Anh thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng anh thấp lè tè, nhưng chứa đựng sự đe dọa rợn tóc gáy:
"Em tưởng trốn thoát được tôi sao? Tô Diệp, cả cái thành phố này đều mang họ Thẩm. Em định đi đâu? Xuống địa ngục sao?"
Anh nhấc bổng cô lên, mặc cho cô vùng vẫy và gào khóc, ném cô vào ghế sau của xe. Lần này, anh khóa trái cửa lại bằng hệ thống điều khiển trung tâm. Anh không lái xe về văn phòng, cũng không về căn penthouse.
Anh lái xe về một biệt thự biệt lập ở ngoại ô, nơi được bao quanh bởi rừng thông và những bức tường đá cao vút.
"Thẩm Chu Hàn, anh định làm gì?" Tô Diệp tuyệt vọng hét lên.
Chu Hàn vừa lái xe vừa nhìn qua gương chiếu hậu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà ác: "Em thích chạy trốn đúng không? Được, tôi sẽ xây cho em một cái lồng thật đẹp. Từ nay về sau, ngoài tôi ra, em sẽ không được thấy bất kỳ ai khác nữa."
Đêm đó, trong căn biệt thự u tối, tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng vang lên trong phòng ngủ chính. Thẩm Chu Hàn đã dùng một sợi dây xích bằng vàng mỏng nhưng vô cùng chắc chắn, khóa cổ chân của Tô Diệp vào chân giường.
Anh cúi xuống, hôn lên đôi chân đang run rẩy của cô, thầm thì: "Đừng trách tôi, là do em không ngoan."